Chùm thơ của tác giả Từ Hồng Sơn

Thứ sáu - 23/12/2016 12:33
Quà muối
 

Người nặn vàng son run vỉa phố
Tò he rạn khô hấp hối tượng đài
Cái cấu bợt bạt véo nhừ cổ tích
Đau điếng mùa cười nấc cụt que tre
 
Đứa trẻ ngoan hoang gầy gò nhẫn nại
Dán diều, ngửi nắng, chộp gió lên
Phết cháo nhão ôm nan cong tím tái
Khoảnh trời kềnh càng mây ngã liên miên
 
Ác mộng tha hương không thoát nổi mảnh chăn nhàu
Thẳm sâu nơi em sót bao nhiêu phần trăm Hà Nội cũ?
Thuở ta chôn ven sông Hồng những lõi ngô khô
Khói múa xốc xếch bếp nghèo thuyền chợ
 
Chiếc cúc tuột ra từ áo kiều nương
Lăn xuyên 12 cửa ô , 12 vòng chào hỏi
Tiếng “ạ” náu mình khoanh tay xinh nề nếp
Đẹp chau mày hoa cắm lả lơi gương
 
Tuổi thơ lỡ giấu vảy rồng quên dấu ngói
Mải mê chơi chật vật cưỡng sa đà
Bụi châu thổ đói hơi người quằn quại
Ngõ nõn nà đon đả thổi xôi cau…
 
Em trổ vội da non lau vết cắn mơ hồ
Bìa sổ gạo mặt người chan chứa khổ
Bát cơm độn đòi chỗ mình bên mảnh mâm nhôm
Tiếng giã lạc khô cằn manh chiếu nhuôm nhoàm
 
Lũ con nít vẽ quẩn quanh họa tiết no nê
Đếm dẻ xương sườn ngượng cười châm chước
Sao ta chưa một lần nhường cho ai ước:
“Nhốt con cá chín màu đớp chớp viên bi…”


hoa dep
Bùa tơ vải

 
Tự so sánh mình với những pháp trường
Giết thời gian hoặc bị thời gian hạ sát
Mùa giày vò búi mây vo chan chát
Ném lút rốn bão, thủng mắt mưa
 
Giọt mực cù cưa nửa khô nửa ướt
Cây cầu tiên tri phù sa phơi lướt thướt
Chẳng có vết sẹo nào độc bản lần hai
Vạn phôi mơ nằm vùng trong dấu chấm bào thai
 
Dị ngôn quy chụp giai nhân gian truân nửa kiếp
Lẩm nhẩm, lầm bầm, lim dim, thiêm thiếp
Lảm nhảm, càm nhàm, bộp chộp rao ru
Như tình ca của gã điên phố cũ
 
Hàng rào dương cầm sập chập chờn hóc ngủ
Nụ gì mở nửa búp húp trộm đêm
Nét than vạch đường biên xứ sở tối khịt thêm
Chiêm du trắng liếm láp bình minh xám
 
Xô đẩy nháp nhai bút chì thô ráp
Đôi guốc ngửa mình khoe tàn tích dương gian
Hà Nội gỡ xóc cua rút rơm bện nhẫn
Bát chè xanh cúng ngõ rót nhẩn nha
 
Cứ mặc đấy cho ngổn ngang đẽo gọt
Màu ngọt là khi giã đắng rã rời
Mùa lột xác ngác ngơ chờ bải hoải
Vỏ quýt rình quấn chết vũng rươi tươi
 
Câu hát thăng hoa đỉnh môi tiều tụy
Em say quế, lưỡi thèm vo mật nhụy
Ta lụy phố mời luân hồi trú tạm
Tăm trà già sùi sụt sủi chén khuya.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo