Chùm thơ của tác giả Văn Triều

Chủ nhật - 22/07/2018 00:50
Cánh đồng thương nhớ
 
Tôi nhớ cánh đồng như nhớ mẹ tôi
Đất phèn cháy vàng những bàn tay lam lũ
Lưng người cong, lưỡi liềm cong
Mẹ đối diện với đất nhọc nhằn chôn vào cánh đồng
                         trăm ngàn dấu chân nhỏ nhoi nứt nẻ
Những người đàn ông mặt nám trái nho,
                                          tóc đỏ đuôi bò
Suốt đời mang đòn gánh trên vai
                            bước cao lấm láp, bước thấp trầy trật
 
Giấc ngủ xa quê tôi như con ốc đeo hờ gốc rạ
Như con cua lạc hang
Con cá vượt bờ mắc cạn
Suốt đêm nằm nghe tiếng nước reo
 
Tôi gục mặt vào nỗi nhớ
Chạm cánh đồng quê mằn mặn, hăng hăng mồ hôi lưng áo mẹ
Những cánh diều giấy như đàn cò trắng đập cánh hối hả bay lên
Nặng trĩu cơn mơ
 
Lặng lẽ cây vông già chết đứng giữa đồng
Cành khô trơ vơ như những ngón tay gầy cong cong hình dấu hỏi
Hỏi đất hỏi trời
 
Tôi bứt ống rau phồng má gọi tuổi thơ về trong tiếng te te
Chợt bàng hoàng nhận ra mẹ đã già như trái cau
                                                tầm dung trước ngõ
Tôi ra sông ngồi lặng lẽ khóc một hoàng hôn
Tôi cắm rễ vào cánh đồng xanh mùa lúa nhớ.


hinh nen hoa co dai dep 1

An Trường
 
Những con đường đen
Như chưa từng in dấu bánh xe
Buổi trưa nồng nồng
Lẩn quất mùi mồ hôi công nhân trong lớp nhựa đường
 
Cánh đồng một thời mưa bom đạn xới
Hạt lúa trĩu giọt máu
Giờ chầm chậm trải mây phơi
Chầm chậm mưa về xanh mặt áo
 
Nơi này khu trù mật
Đất đai đã thành trường học
Sắt, thép thành thanh giường, giá võng
Mòn theo tiếng mẹ ru
Bao lớp trẻ qua đây lên thành phố
 
An Trường
Những vỏ đạn vùi sâu
Hơn bốn mươi năm lặng thầm hoen gỉ
Nơi này ta công đồn
Lối kia giặc phản công
Chỗ nọ cha bây nằm xuống
Người cựu binh kể chuyện bằng đôi cánh tay đã mất
Quanh người đâu cũng chiến tranh.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo