Chùm thơ của tác giả Vũ Thị Huyền Trang

Thứ năm - 15/12/2016 12:40
Vượt cạn
 
 
Ngày con vào phòng sinh là ngày con nhớ mẹ nhiều nhất trong đời
Dù mẹ đứng chờ con ngay bên ngoài cánh cửa
Dáng mẹ gầy trán giày vò suy nghĩ
Mẹ nhỏ bé biết chừng nào trong lo lắng của con
 
Ngày con vào phòng sinh là ngày con thương mẹ bằng nỗi đau
                                                                              người đàn bà
Dù mẹ bảo “ngày xưa đẻ chúng bay dễ ợt”
Cày xong thửa ruộng lầy cũng vừa đầy cơn đau đẻ
Vội vàng về đến sân thì nghe vang tiếng khóc chào đời
 
Ra khỏi phòng sinh con tìm quanh chỉ thấy ánh mắt mẹ sẻ chia
Mặt trời hất chói chang vào hành lang bệnh viện
Không kìm được lòng mình con bật khóc
Nghe bên mình líu ríu tiếng bước chân
 
Trong cơn đau vết mổ đẻ những ngày đầu
Váng vất xung quanh tiếng khóc khan trẻ nhỏ
Không thể ôm con mình đặt môi vào bầu vú
Chỉ tiếng mẹ à ơi ru cháu giấc lành
 
Con chìm vào cơn mộng mị ướt đẫm mồ hôi
Bỗng gặp mẹ trong mùa sinh ba mươi năm trước
Cơm độn sắn khoai. Áo rách vai. Gió lạnh lùa bốn vách
Đẻ chưa được mười ngày đã ôm con ra đồng bòn nắm rau khoai
 
Con khóc ngặt trên tay mẹ qua những mùa đói dài
Những đêm trắng âu lo. Những ngày dài cực nhọc
Những cay đắng tủi hờn mẹ giấu trong chăn gối
Ba mươi mùa yêu thương mẹ cuốn kén chính mình
 
Ngày con vào phòng sinh để đón một sinh linh chào đời
Cũng là ngày con đầu thai trong tình yêu của mẹ…

10

 

Trí nhớ
 

Trí nhớ của tôi là nước trong ấm nhôm
Được đun trên bếp
 
Những năm đôi mươi tôi nhóm bếp mỗi buổi chiều
Rồi chạy chơi rất xa và nghe thấy tiếng nước sôi trong tim
Nhìn thấy cả hơi nước bốc lên không trung có mùi củi bạch đàn
                                                                    hăng hắc hoặc mùi thơm rơm rạ
Nước đủ để bà tắm và ngâm chân
 
Những năm ba mươi tôi đun nước trên bếp ga nhỏ lửa
Thường mải làm lụng nên quên
Nước còn đủ để pha sữa cho con cả ngày
Mùi nôn trớ, mùi nước tiểu của con trên cơ thể mình át cả mùi
hơi nước
 
Những năm về sau tôi đun nước những lúc chẳng biết làm gì
Thường mải nghĩ suy bỏ quên rất lâu trên bếp
Lúc bắc ấm xuống nước chỉ còn đủ để pha một ấm trà cho
chính mình
Hơi nước mang mùi của cô đơn bám trên tường ngưng tụ
thành từng giọt
 
Cũng có hôm mùi khét đánh thức tôi khỏi cơn mụ mị
Trí nhớ đun trong nồi cạn đáy
Tôi ngồi bên ấm trà hư vô
Không có gì để rót.


 
Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)