Chùm thơ xuân 4

Chủ nhật - 29/01/2017 12:57
NGUYỄN ĐỨC MẬU
Uống rượu ở Mèo Vạc
 
 
Hàng rào đá, cối xay ngô đá
Đá từ nhà ra ngõ, đá vòng quanh
Đá theo trẻ con lon xon qua chợ
Quán rượu lưng chừng dốc đá
Bước ngựa đi qua vẳng tiếng đá gập ghềnh
 
Rượu đong bằng can, uống bằng bát
Đất Mèo Vạc nghèo, rượu ngô núi mời nhau
Khách từ dưới xuôi lên. Khách từ trên núi xuống
Tiếng đá cằn, tiếng đất, tiếng rừng sâu
 
Ở trên cao thừa đá, thiếu đất
Đất được gùi được vác lên non
Từng nắm đất trải ra thành mùa vụ
Cây ngô mọc ken vào kẽ đá
Mọc bạt ngàn trên đỉnh dốc chon von
 
Con đường lên nương bậc đá vẹt mòn
Hạt ngô thành mùa ngô. Mùa ngô thành rượu uống
Trong bát rượu ta cầm như thấp thoáng
Mây trắng, sương mù và bóng áo chàm xanh
Ngoài quán rượu đỉnh trời lóa nắng
Con bò cày trên dốc đá chênh vênh…


meo vac
 
TRẦN ĐĂNG KHOA

Khúc ca vui của lính thời bình
 
Đất nước không bóng giặc
Tưởng về gần lại xa
Vẫn gian nan làm bạn
Vẫn gió sương làm nhà
 
Bãi hoang thành đô thị
Ai đi áo dài bay
Còn ta thì trần trụi
Lấm lem hơn thợ cày
 
Trước giặc là lính cựu
Sau trâu là tân binh
Cái nghèo và cái dốt
Bày trận giữa thời bình
 
Trong lầm lì sỏi đá
Lòng ta mềm cỏ hoa
Nhớ nhà lên dốc vắng
Dõi một làn khói xa…
 
Em vẫn thầm lộng lẫy
Chờ ta như thuở nào
Lặn lội tìm biết có
Gặp ta trong chiêm bao
 
Giờ những kẻ thù xưa
Trông mặt đều quen cả
Có gì đâu máu người
Chẳng phải là nước lã
 
Các cậu đến làm bạn
Rượu ta xả láng chơi
Còn nếu sang làm giặc
Chúng tớ cho chầu giời
 
Pháo nằm như mơ ngủ
Núi bay dải mây tình
Ước gì ta mãi mãi
Cứ là lính thời bình...
 
lang que


NGUYỄN QUANG THIỀU

Trước làng mới
 
Đi qua bao làng quê
Những đêm lùng đuổi giặc
Giờ đứng trước làng mới
Chúng con khóc mẹ ơi!
 
Chúng con tuổi ba mươi
Chân trời rưng rưng gọi
Bao niềm vui tách vỏ
Chúng con như mầm lên
 
Làng mới vừa dựng xong
Mẹ có thêm hàng xóm
Chúng con đi đánh giặc
Tìm nhau khi sập hầm
 
Chúng con đã đi qua
Những tháng ngày bom đạn
Bao làng quê, mẹ ơi
Chỉ còn trong nức nở
Ngủ hầm nghe tiếng dế
Thấy làng xưa hiện về
Mái hầm đêm thương nước
Hóa mái nhà lô xô
 
Chúng con xa làng quê
Đến những miền có giặc
Người nối người ngã xuống
Đo đủ chiều non sông
Bao đồng đội chúng con
Không bao giờ trở lại
Hồn những chàng trai ấy
Đi tìm hồn làng xưa
 
Và chiều nay, mẹ ơi
Đứng trước vùng làng mới
Chúng con vừa gặp lại
Làng mất trong chiến tranh
Kìa bóng tre nứa xanh
Đồng đội con về đấy
Vòng tay ôm xóm làng.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

 
Nhân vật Anna Karenina và sự soi chiếu từ nguyên mẫu đời thực

Nhân vật Anna Karenina và sự soi...

Lev Tolstoy - “con sư tử” của văn học Nga thế kỉ XIX - đã tạo ra những tác phẩm vĩ đại từ chất liệu tươi ròng của đời sống. Mỗi nhân vật được ông khắc họa luôn trở thành những điển hình nghệ thuật bất diệt, có tác động sâu đậm đến mọi tầng lớp xã hội. (NGUYỄN THỊ HỒNG​ HOA)

 
Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu thuyết của Gabriel García Márquez

Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu...

Cuộc đời của Escobar là khối mâu thuẫn lớn, bởi sự đối lập giữa thiện - ác, thiên thần - ác quỷ, nhân từ - máu lạnh, do đó, hắn có sự hấp dẫn lớn đối với quần chúng hơn bất kì tên trùm tội phạm nào. (PHAN TUẤN ANH)

 
Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ - nguyên mẫu và nỗi oan của một con người

Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ -...

Trong các tiểu thuyết của tôi, nhân vật chính hay phụ đều được xây dựng từ những chi tiết rất thực mà tôi tích lũy được. Thường thì, chỉ từ một chi tiết rất nhỏ, bất chợt gặp trong đời sống mà tôi hình dung ra tính cách của một con người. (XUÂN ĐỨC)

Quảng cáo