Cuộc hành trình của ý nghĩ

Thứ tư - 29/11/2017 00:42
ttntt

(Đọc Chậm hơn sự dừng lại của Trần Tuấn, Nxb Hội Nhà văn, 2017)

chamChậm hơn sự dừng lại là cuộc hành trình của ý nghĩ mà ở đó mọi chuyển động từ siêu khuôn thước (gió, nước, bóng tối, kí ức…) đến cái cụ thể (đứa bé, đống củi, thị trấn, con thuyền, ngón chân…) đều đưa tới một kết cục chung nhất “chậm hơn sự dừng lại”: gió vẫn thổi/ nhưng chậm hơn sự dừng lại (gió), bước chân chúng ta/ chậm hơn sự dừng lại (mùa), nước - chảy chậm hơn sự dừng lại (nước), trong kí ức già nua/ cánh đồng vẫn đang đi, ngọn cỏ vẫn đang đi/ nhưng chậm hơn sự dừng lại (kí ức), cái chết/ chậm hơn sự dừng lại (cái chết)… Cái kết cục chung nhất ấy, có phải đang dẫn chúng ta đến một sự vô nghĩa của đời sống, khi tất cả mọi vận động theo tính quy luật, theo chủ quan lẫn khách quan đều “chậm hơn sự dừng lại”. Trong vô vàn những suy nghĩ của mình, trong sự mê man theo từng con chữ của Trần Tuấn, tôi vẫn nghĩ “dừng lại mà không đứng yên” mới là điều anh muốn nói. Và riêng ở điểm này thì chậm hơn sự dừng lại chính là một cách ngôn về nghệ thuật, một chìa khóa để người đọc có thể mở ra, bước vào và khám phá thế giới của thơ anh.

Nếu hành trình ý nghĩ trong Ma thuật ngón - tập thơ, xuất bản năm 2008 của tác giả chỉ dừng lại ở sự chậm dần rồi ngưng lại đâu đó (ý nghĩ chậm dần/ rồi ngưng lại đâu đó (nhói trắng)) thì đến Chậm hơn sự dừng lại ta sẽ gặp một Trần Tuấn đằm lắng, khúc triết và logic hơn trong từng ý tưởng, câu chữ, đặc biệt là việc đưa đến cho bạn đọc một chỉnh thể văn bản có tính nghệ thuật. Một phần điều này được thể hiện rõ trong mục lục của tập thơ. Thường thì khi đọc một tập sách người ta ít quan tâm tới mục lục bởi đơn giản đó chỉ là phần hệ thống lại thông tin cơ bản của cuốn sách. Nhưng nếu đọc mục lục của Chậm hơn sự dừng lại, ta luôn có cảm giác về một văn bản nghệ thuật rất đậm chất thơ. Ví như mục lục phần Chậm hơn sự dừng lại: gió/ mùa/ nước/ kí ức/ những ngón chân di động/ trên dòng nước hồi xuân… dễ khiến ta liên tưởng đến một khổ thơ hiện đại nào đó.
 
ĐOÀN VĂN MẬT chọn và giới thiệu
 

Gió
 
Ve vuốt ngón tay xanh
mơn man đồi ngực trắng
chiếc khăn trùm đầu phập phồng im lặng
không thể vẽ tiếp gương mặt nào
 
Gió vẫn thổi
nhưng chậm hơn sự dừng lại
 
Thị trấn
như thiếu phụ
đang mỏng dần
nhẹ dần
trôi theo chiếc khăn choàng.

 
14826hinh nen la doc dao tren nen xanh


Mùa
 

Đến mùa này
tôi mới nghe thấy giọng nói ấy
cất lên từ trước đó nhiều ngàn năm
 
Bước chân chúng ta chậm hơn sự dừng lại
 
Dừng lại và nghe thấy
giọng nói
thanh âm phía trước
đang chờ đợi
đến mùa này
tôi nghe quá nhiều gió thổi
qua những vòm cây vách đá
 
Những tiếng nói từ ngàn năm không trôi theo ánh sáng
đã đến trước chúng ta
dừng lại
lắng nghe.

 Roses 1


Trên dòng nước hồi xuân
 
Tôi chạy bên sông Hàn
buổi sáng
 
Buổi sáng
thức nơi đây từ thế kỉ trước
chạy trên dòng sông chảy ngược
sông lao vào người
xuyên qua tôi
trôi không dấu vết
 
Buổi trưa
mặt sông đứng im mặt trời đứng im
chỉ có con đường chảy ngược
con đường chạy
chậm chậm trôi tôi qua nó
 
Buổi tối
thả bộ dưới lòng sông
trong u ơ mùi vị của gió
ướp qua nhiều ánh sáng
thời gian mắc lưới lòng sông
thấy mình già đi rất nhanh
trong ma sát mịn màng kiếp khác
 
Trên “dòng nước hồi xuân”(1)
đợi ở đây từ thế kỉ trước
...
 
Li cà phê như cây nến đen
thắp vào đêm một vũng bất định
rọi tìm trí nhớ hơi thở cái nhìn tiếng nói ý nghĩ đã vụt qua đã trôi
                                                                  đã mất
những “cái rực rỡ tối mù”(2)
 
Vùi quanh chân nến lãng quên
trên dòng nước hồi xuân.
______


1,2. Diễn ngôn của Marcel Proust

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo