Một hành trình nhận diện

Thứ hai - 23/07/2018 00:34
ttntt

(Đọc Phơi cơn mưa lên chiều, thơ Nguyễn Ngọc Hạnh - NXB Hội Nhà văn, 2018)
 
11 biasach 1507382097279
Những câu thơ của Nguyễn Ngọc Hạnh luôn giàu nhạc tính, nó như là yếu tố kết dính, dẫn dụ người đọc vào phạm vi liên tưởng của tác giả. Nhạc tính, như một cái vỏ âm thanh trong suốt, lấp lánh mà thực ra không hề cầu kì để ta thấy những vần thơ đang âm thầm toả sáng: Không rực rỡ cầu vồng bảy sắc/ Mây in đời em vào tôi xanh biếc hay Mưa cong vút lên trời hoàng hôn/ Chiều chậm trôi mờ xa vơi đầy. Cũng chính một lối viết, lối nghĩ không cách tân cầu kì mà vang lên bằng những “xúc động tự nguồn” (câu chữ của Du Tử Lê) đã mở những biên độ rộng rãi trong thơ Nguyễn Ngọc Hạnh: Không gọi đò, con gọi mẹ ơi/ Trên bến sông này/ Ngày xưa mẹ tắm
Đọc Phơi cơn mưa lên chiều để nhận thấy quê hương chính là yếu tố khởi nguồn, tạo nên cá tính và đặc trưng của thơ Nguyễn Ngọc Hạnh: Xưa tôi sống trong làng/ Giờ làng sống trong tôi, và Cái làng ấy ra đi cùng tôi/ Mà tôi nào hay biết/ Chỉ mỗi điều giữa câu thơ tôi viết/ Con sông quê bóng núi cứ chập chờn (Làng). Cái làng ấy của anh sống động, thực thà tồn tại trong tình yêu dành cho người mẹ: Nơi mẹ nằm yêu thương đến vậy/ Nên suốt đời chỗ ướt vẫn chưa khô (Chỗ mẹ nằm), để khe khẽ mở ra vùng kí ức đã vời xa những không thể nhạt nhòa: Biết là chân thấp trời cao/ Vầng trăng phía trước bờ ao phía này (Câu thơ mắc cạn), Đêm nay ai còn chưa ngủ/ Nghe lúa rung nhịp đập tim người hay Ai hiểu được dưới vành nón lá/ Một mặt trời mọc giữa ruộng sâu (Nông dân).

Trong khuôn khổ của chữ nghĩa, ở một góc cạnh khác là Nguyễn Ngọc Hạnh đăm đắm, yêu và yêu hết mình, coi tình yêu là sinh khí, là mạng sống đến độ: Khi em cầm ngọn gió cuối thu/ Chiếc lá vàng rơi vào bài thơ tình phai nhạt (Giấc mơ), Bao giờ tôi giáng sinh lần nữa/ Biết còn em lấp lánh phía chân trời (Nguyện cầu), yêu - chỉ sợ “lỡ” có giáng sinh lần nữa mà không có em thì cũng vô nghĩa - yêu như thế chắc chỉ có Nguyễn Ngọc Hạnh.

Phơi cơn mưa lên chiều mang đầy cảm quan duy mĩ, vừa đẹp, vừa buồn mà lại như một lời tổng kết, vì cái rõ nhất, đặc biệt nhất dường như Nguyễn Ngọc Hạnh đã tìm thấy mình, nhận diện cuộc đời thơ của mình - điều dễ cảm nhận mà không thể nói bằng lời: Thơ tôi không làm thêm nhan sắc/ Em cứ lặng thầm mà chín vào trong (Nhan sắc)….
 
LÝ HỮU LƯƠNG giới thiệu và chọn


Thu rơi
 
Mưa cong vút lên trời hoàng hôn
Chiều chậm trôi mờ xa vơi đầy
Treo bài thơ trên lưng chừng mây
Như là em rơi trong thu gầy
 
Ai như vừa đi qua heo may
Có nghe chăng mùa thu xa rồi
Chút nắng hanh vàng còn sót lại
Em bềnh bồng hay thu đang trôi
 
Ai như vừa đi qua đời tôi
Mây xa kia bay về chân trời
Còn mình tôi bơ vơ một bóng
Thu xa rồi mà em nơi đâu
 
Thu xa rồi hay em xa tôi
Biết còn ai nâng niu bên đời
Một chiếc lá vàng rơi rất thấp
Rơi theo chiều tôi đang rơi.
 

hoa co nen

Chợ quê
 
Chưa nghe hết tiếng đêm trôi
Đã nghe thì thầm ngọn gió
Sương rơi ướt mềm cây cỏ
Mới hay là xuân sắp về
 
Ai bày ra buổi chợ quê
Mà nghe đậm đà hương tết
Nắng phơi đầy con ngõ hẹp
Hoa cau rụng trắng đường về
 
Làng tôi núi bọc bốn bề
Ấp yêu tròn vòng tay mẹ
Ôm tôi cả thời thơ bé
Bao ngày trôi dạt xa quê
 
Làng xưa cứ mỗi lần về
Lời ru dịu mềm ngọn gió
Không còn mẹ ra đầu ngõ
Mà nghe ai gọi thì thầm
 
Làng ba mươi tết chợ đông
Biết bao phận đời khốn khổ
Mấy ai từ làng ra phố
Mà quên buổi chợ quê nghèo
 
Ai bày ra giữa chợ quê
Cây đòn gánh cong đời mẹ
Chiếc nón cong vành dâu bể
Cho đời con được thẳng ngay
 
Ai bày, nào có ai bày
Một mình ra chợ chiều nay
Ngồi chỗ mẹ ngồi thuở ấy
Mà sao đôi mắt cay cay...

 

lua van phuc su dung to tam bao loc lam dong
Nhan sắc
 
Nhan sắc
Thường là do trời ban cho
Người đàn bà coi như báu vật
Họ thường tiêu xài nhan sắc của mình
Tuỳ theo mỗi số phận
 
Nhan sắc em là giấc ngủ nồng của con
Là sự tảo tần đêm mưa chờ chồng
Là sớm khuya thân cò lặn lội
Một đời dầm dãi gió sương
 
Nhan sắc em chín lịm vào trong
Như quả ngọt đồng làng
Như tầng tầng câu thơ đa nghĩa
Mơ hồ một cõi mênh mang
 
Em đâu phải hồng nhan
Mà trời trao phận bạc
Thơ tôi không làm thêm nhan sắc
Em cứ lặng thầm mà chín vào trong
 
Trời không cho, đời không ban
Em làm nên nhan sắc riêng mình…

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo