Ngoài em ra anh còn ai nữa

Thứ sáu - 11/12/2015 02:33
chu phoong Arial moi copyTrịnh Bửu Hoài là một tên tuổi quen thuộc trong làng văn Việt Nam, nhất là đối với các tỉnh phía Nam. Anh sáng tác nhiều thể loại, trong đó có thơ. Thơ Trịnh Bửu Hoài mang giọng điệu riêng, tha thiết, nhuần nhụy, giàu triết luận nhưng cởi mở, nhập cuộc, sẵn sàng san sẻ mọi cung bậc trong cuộc sống. Vẫn với chất riêng, Ngoài em ra anh còn ai nữa nhất quán giọng điệu ấy. Có thêm chăng là sự hồn nhiên, có đôi phần tinh nghịch, giễu nhại, một điều lạ và thú vị ở độ tuổi của anh.
 
ngoai em ra
Mở đầu bằng sê ri thơ xuân: Chờ xuân; Dấu xuân; Ẩn xuân; Bên thềm xuân; Tặng người một ánh rằm xuân; Đầu xuân; Nàng xuân; Ước vọng ngày xuân; Khúc xuân… cho thấy Trịnh Bửu Hoài luôn hướng tới, khát khao cái mới. Chất xuân tươi ròng luôn hấp dẫn anh. Ngòi bút anh như quyến rũ, chín mọng hơn với mùa xuân. Chữ nghĩa dường như đầy đặn, mẩy mang hơn: Hình như cả trần gian nầy bịn rịn/ Đón em về rực rỡ tuổi hồng xưa (Bên thềm xuân); Mở lòng hứng gió ban mai/ Cảm thương hương sắc trên vai đất trời (Tặng người một ánh rằm xuân); Giọt tinh sương nào/ Hóa kiếp ban mai (Đầu xuân); Xuân xanh/ Hạ đỏ/ Thu vàng/ Ô hay/ Đông trắng/ Ngực nàng nở hoa (Nàng xuân); Hoa vẫn nở như đã từng đua nở/ Sao hương thơm vời vợi ở bên trời… Ta rùng mình biến thành tơ nhện/ Giăng lưới tình huyễn hoặc cuộc chơi (Ngẫu hứng đầu xuân); Những giọt máu trăm năm không biết mỏi/ Chảy qua tim nuôi mãi cội tình đầu (Chờ xuân).

Đã rỡ ràng, miên man trùng điệp hương sắc xuân đến thế mà nhiều bài Trịnh Bửu Hoài dành cho Em trong tập thơ vẫn rất đậm đà chất xuân. Thơ anh trẻ từ nội lực, câu chữ cứ dắt nhau ra khá hồn nhiên, tạo nên vẻ đẹp thẩm mĩ tự nhiên, cho người đọc dễ nhập cuộc, dễ đắm say và đắm say lúc nào không biết. Ở các bài: Chia nửa yêu thương; Phương có em; Mừng tuổi vợ; Ngoài em ra anh còn ai nữa; Trăng tháng giêng… đã cho người đọc tâm trạng như thế. Hãy xem nhà thơ tự reo lên: Ta có em. Ồ ta có em/ Mùa xuân trải áo mộng bên thềm/ Bàn tay ấm áp bàn tay nhỏ/ Đủ kéo ta về phương có em (Phương có em). Và đây, nhà thơ tự đúc kết: Tình yêu là sợi dây mềm/ Đi qua giông bão bện thêm nuột nà/ Mai này cũng chỉ đôi ta/ Dắt nhau tận cõi ngàn hoa cuộc đời (Mừng tuổi vợ). Còn đây, nhà thơ thảng thốt: Mùa xuân nữa mùa xuân đang tới/ Ta giật mình đếm tuổi ở sau lưng (Chia nửa yêu thương).
Trong Ngoài em ra anh còn ai nữa, nhà thơ dường như có sự phân thân khá rõ ràng. Khi đối diện với vấn đề khác, một con người khác hiện ra. Điều này dường như là thế mạnh của những cây bút giàu kinh nghiệm. Thông qua các lăng kính khác nhau, vấn đề muốn nói tới sẽ mới hơn, khách quan hơn, để từ đó ý tứ bài thơ, câu thơ đa nghĩa hơn, điều này rất cần cho thơ, đặc biệt là thơ hiện đại.

Mở đầu phần hai của tập thơ, Trịnh Bửu Hoài chân thành, thẳng thắn: Tôi có những tình bạn/ Nở nhiều đóa hoa kỉ niệm/ Tôi có một quê hương/ Nối với bao miền đất nước. Chính sự thẳng thắn này khiến người đọc không chút nghi ngại khi chạm vào những câu thơ đượm buồn đau, mất mát của anh: Tôi trôi vào sương gió/ Những nẻo đường bể dâu/ Em hồn nhiên gót nhỏ/ Đi về đâu về đâu (Khúc hạ buồn); Chim vừa ôm núi. Rồi xa núi/ Hồn quê nhỏ máu những trang văn/ Bao dấu chân xưa giờ hóa cỏ/ Nụ cười vẫn sáng những đêm trăng (Cánh chim xa); Đường chẳng còn xa nhưng cánh mỏi/ Quê nhà đau đáu những trang văn/ Bạn viết cả đời chưa hết nổi/ Một góc bể dâu ở cuối làng (Bạn đến thăm nhà).
Trịnh Bửu Hoài trong Ngoài em ra anh còn ai nữa không ít lúc ngang tàng, nhất là ở những bài thơ ngắn. Cái chất ngang tàng của kẻ sĩ đã cho sắc thái thơ anh thêm phong vị cứng cỏi, một điều rất cần không riêng ở trong thơ: Chọc thủng mây trời đứng thẳng/ Dang tay phạt gió bạt ngàn/ Trái tim ngậm đầy sương trắng/ Trông hoa nở giữa điện vàng (Thiên Cấm sơn); Đội đất lên với người/ Giữa cánh đồng dâu bể/ Ngàn năm chưa khô lệ/ Chảy hoài giọt tang thương (Ngũ Hồ sơn); Ung dung xòe đôi cánh rộng/ Nhẹ nhàng đón hạt sương bay/ Thu cả ngàn tinh túy mộng/ Một đời ngửa mặt cùng mây (Phụng Hoàng sơn).
Góp một tiếng nói, một thanh âm hữu ích, Ngoài em ra anh còn ai nữa đã mang đến cho người yêu thơ thêm một tia nắng mới ấm áp trong cuộc sống sôi động và phức tạp hôm nay 
 
PHÙNG VĂN KHAI chọn và giới thiệu.
 
Khúc hát Vàm Nao
 
Sóng cuộn bờ xa sông quặn đáy
Trời cao gió cắm dùi nước xoáy
Xuồng ai rạch sóng chẻ chiều đi
Lầm lũi chặt đôi con nước chảy
Hoàng hôn nắng túa màu hoang dại
 
Sóng cuộn phù sa dầm dạt mái
Trôi đi mây nước trôi trôi mãi
Lục bình quằn quặt như người say
Hoa nở tím lòng ai tê tái
Hồn quê mờ mịt bờ thương hải
 
Sóng cuộn trời xa mây đổ dốc
Bên tai oành oạch cơn gió thốc
Người xưa từng thất vía qua sông
Xuồng như cánh lá vờn bão lốc
Nước dữ xé toang đời ngang dọc
 
Sóng cuộn nguồn xa gió gào thét
Cây sà mặt nước cá lặn miết
Đất lở gậm đường thành vực sâu
Thương ngôi nhà nhỏ chân tê liệt
Run rẩy bên bờ con nước xiết
 
Sóng cuộn sông xa mù sấm động
Người vượt trường giang như lá mỏng
Qua Vàm Nao khúc hát điếng lòng
Một thân bé nhỏ che trời rộng
Lớp lớp sóng dồi bao lớp sóng…


hoa va trang 01
 
 


















Ngoài em ra anh còn ai nữa
 
Ngoài em ra anh còn ai nữa
Mà sợ trăng non chẳng kịp rằm
Dẫu cuộc đời nhiều lúc vô tâm
Trong góc khuất vẫn còn chân ý
 
Ta yêu nhau đâu màng tri kỉ
Cũng không vì ánh mắt tri âm
Cũng chẳng là khoảnh khắc của trăm năm
Đơn giản thôi… ta cần một nửa
 
Ta phải đến cùng nhau cho đủ
Kiếp yêu thương sướng khổ con người
Mới sớm mai rực ánh mặt trời
Hoàng hôn đã phũ phàng xua nắng tắt
 
Mỗi cuộc vui có bao điều giấu mặt
Ngắm nỗi đau như trái chín ngọt ngào
Xem nỗi buồn như bóng trăng sao
Lấp lánh mãi cuối bờ hư ảo
 
Ta sống như những người ngoan đạo
Dù tâm hồn trống rỗng phúc âm
May còn em một bóng trăm rằm
Chợt vụt sáng bầu trời hạnh phúc
 
Nhân gian ngủ ta và em thao thức
Trái đất quay vòng ngược cõi hư vô
Khi đức tin bỗng hóa điên rồ
Chân lí không còn ai nhận mặt
 
Hai tay trắng cũng về với đất
Nhẹ nhàng sao hỡi chốn mơ hồ
Thương những người ăm ắp ước mơ
Gom của cải nhân gian tràn một túi
 
Tốt và xấu bỗng thành đá núi
Đè cuộc chơi của một kiếp người
Ta ráp môi nhau nên một tiếng cười
Ngoài em ra anh còn ai nữa…
 
 

Ta ngồi đỉnh núi buông câu
 
Ta ngồi đỉnh núi buông câu
Ngoài kia biển rộng chứa sầu thế gian
Có bao nhiêu chiếc lá vàng
Rụng theo mây trắng vừa tan cuối trời
Có bao nhiêu sóng trùng khơi
Vỗ qua từng số phận người mà đau
 
Tôi ngồi đỉnh núi buông câu
Lắng nghe gió khóc giữa màu hoang sơ
Lối xưa bóng cỏ dật dờ
Chỉ mình ta với rừng xơ xác chiều
Tiếng chim từ cõi tịch liêu
Vọng về nỗi nhớ vàng hiu một mầu
 
Ta ngồi đỉnh núi buông câu
Xoay quanh một bóng bể dâu bên trời
Tìm chi hơn nửa cuộc đời
Mênh mông sương trắng biết nơi nào về
Chạnh lòng thương một góc quê
Ngàn năm là nỗi đam mê ban đầu
 
Ta ngồi đỉnh núi buông câu
Ngỡ mình hóa đá ơn sâu bao người
Lặng nhìn từng hạt mưa rơi
Nghe như cây cỏ đâm chồi nở hoa
Biển sông đã bỏ nguồn xa
Ta còn câu mãi bóng ta dưới trời!

 
 
 
 
 
 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 26 trong 6 đánh giá
Xếp hạng: 4.3 - 6 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo