Nói về sự nuối tiếc

Thứ ba - 28/11/2017 00:36
ttbbt

Nuối tiếc là một trạng thái của cảm xúc mà chúng ta cảm thấy. Nó xảy ra khi ta gặp một điều gì không được trọn vẹn, tròn trịa, hài lòng như mong đợi bởi tưởng đã là có thể. Nhưng, nuối tiếc là một cảm xúc đẹp. Nhất là trong câu chuyện về thơ.

Sở dĩ Người Biên Tập bắt đầu như vậy bởi Tạp chí Văn nghệ Quân đội vốn là một địa chỉ quen thuộc để bạn viết chia sẻ và gửi gắm. Trong sự chia sẻ và gửi gắm ấy, bên cạnh những tác phẩm có chất lượng đã được chọn in thì cũng có không ít những tác phẩm để lại cho Người Biên Tập nhiều nuối tiếc. Âu đó là điều không tránh khỏi trong câu chuyện biên tập và chúng tôi cũng muốn chia sẻ với các tác giả cùng bạn đọc phần nào về sự nuối tiếc ấy.

Với Thơ trên bàn biên tập lần này, Người Biên Tập muốn nhắc đến chùm thơ của tác giả Phạm Hồng Nhật. Đọc chùm thơ Người Biên Tập thấy được nhiều nét dụng công của tác giả, đặc biệt là việc tìm kiếm, khai thác những đề tài mới. Bài thơ Ông đá mài là một ví dụ.

Tiếng
tiếng dao kéo chạm vào nhau
choe chóe
 
một chiếc mũ cối, một hòn đá mài
gia tài có thế, đi suốt cả ngày
đi cùn cả lối, đi cùn cả đường
về thì sáng quắc, dao sắc đường trơn


Những câu chữ mang chút âm hưởng đồng dao, cùng với âm thanh, hình sắc đã tạo nên sức gợi và những nét tươi mới cho bài thơ. Người Biên Tập nghĩ sự dụng công ấy ít nhiều đã mang tới thành quả sáng tạo. Nhưng cảm hứng ấy không được tác giả duy trì ở những câu sau khiến cho bài thơ lạc sang sự miêu tả thuần túy:

ông mài thật sắc, ông gõ thật kêu
dao gỉ bao nhiêu, kéo han, kéo hỏng
đưa ông mài cho
cắt gì cũng thẳng


Trong bài thơ Mỗi ngày của tác giả Phạm Hồng Nhật, Người Biên Tập cũng đọc được những câu ấn tượng như:

                Mỗi ngày thiếu vắng bóng em
Sáng không vàng nắng, chiều thiêm thiếp chiều


Hay:

       Bình minh cũng ngả về già
Lá rơi vàng chảy loang ra chân trời


Lá rơi vàng chảy loang ra chân trời là một câu thơ mang lại nhiều thi vị. Nhưng tiếc là trong cả bài Người Biên Tập chưa tìm được một cấu tứ thực sự chắc chắn, và còn những câu thơ khá cũ:

       Thời gian đi tựa như tên
Thoắt trôi trăng khuyết bên thềm đợi ta


Vẫn biết, để có một sáng tác hay thực sự rất khó, được một câu thơ hay, ấn tượng với người viết đôi khi cũng là một sự may mắn. Ngoài việc đi tìm đề tài mới, ngoài những câu chữ ấn tượng, Người Biên Tập mong tác giả Phạm Hồng Nhật sẽ trau chuốt và kiến tạo hơn nữa để có được những bài thơ chất lượng. Người làm thơ giống như thợ đào vàng, đôi khi cứ đào mãi hết lớp đất đá này đến lớp khác mà chưa thấy vàng đâu nên bỏ cuộc, nhưng biết đâu, chỉ còn một lớp đất mỏng nữa thôi là chạm tới mỏ vàng. Thế nên, người viết đừng vì lí do gì mà nản chí, bởi sáng tạo là cả một quá trình chứ không phải một chặng đường.

Một tác giả khác cũng gây chú ý với Người Biên Tập trong chùm thơ gửi về Văn nghệ Quân đội, tác giả Lương Hồng Ngọc Anh. Đó là những bài thơ viết về nỗi đau, những xa xót âm thầm mà chiến tranh để lại trong mỗi gia đình, mỗi phận người. Văn chương viết về chiến tranh để xoa dịu nỗi đau, và cao hơn cả để hướng tới những điều tốt đẹp trong cuộc sống.

Mẹ còng lưng ngoài đồng
Cấy mạ xanh thành thóc
Bố cày bừa ngang dọc
Để kiếm từng củ khoai
Nhìn đứa con ngáp dài
Hình như chừng muốn nói
Đôi mắt trong bóng tối
Quờ tay em tìm ai?


Một cảm giác rưng rưng, nhoi nhói khi Người Biên Tập đọc xong bài thơ này. Dường như đằng sau những câu chữ giản đơn ấy là một thân phận, một hình hài đang lay thức người đọc, tưởng chừng như chỉ cần đưa tay ra là chạm vào. Điều tiếc nuối với Người Biên Tập là thơ ca không chỉ có vậy. Tác giả đã có chất liệu vàng trong tay, đó là cảm xúc cũng như ý tứ thơ nhưng chưa đủ khéo léo và sáng tạo để làm nên một bài thơ hoàn chỉnh và thẩm mĩ.

Trong bài thơ Bàn tay cha, Lương Hồng Ngọc Anh cũng viết về mất mát và hao khuyết do chiến tranh để lại.

       Cha đưa tay ôm lấy con
Bàn tay bom cắt đâu còn... bàn tay
       Con cười đôi mắt thơ ngây
Bế con bằng khuỷu tay này thiết tha
Rồi:
       Con từ dòng máu sinh ra
Bàn tay cha mất biết là vẫn đau
       Khó bàn tay sá chi đâu
Bởi không tính toán sang giàu như ai


Câu thơ cuối khổ như một sự lệch pha làm mất đi dòng xúc cảm vốn đã được tạo lập từ những câu thơ trên. Người Biên Tập mong muốn bạn Lương Hồng Ngọc Anh sẽ gọt giũa và tìm tòi sáng tạo nhiều hơn nữa để cho mỗi sáng tác của mình thực sự là một chỉnh thể về cảm xúc và ngôn ngữ biểu đạt.

Ranh giới của thơ tới và chưa tới là một sự mơ hồ mà ta không thể rạch ròi, định đoạt được bằng sự khẳng định. Đôi khi đó chỉ là một nốt rung của cảm xúc, một tiếng thầm thì từ vô thức, gợi mở những liên tưởng sâu xa
 
Người Biên Tập
               
 
 
               
 
 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo