Thơ trong những tập thơ: Tập "Thơ lục bát" của Vũ Ngọc Thư

Chủ nhật - 03/07/2016 13:08
ttntt
 

Là tôi đi với chiều mưa…


Tập Thơ lục bát  của Vũ Ngọc Thư với hơn 110 bài, được chia thành hai phần: “Lục bát cõng mưa” và “Lục bát và em”. Hai khía cạnh đề cập dường như khác nhau nhưng thơ anh vẫn trồi lên đậm đà tình quê hương, tình người và tình yêu chân chất, dễ mến và đầy sức gợi từ chính những điều bình dị, dân dã ấy.
Tác giả bộc bạch: Hồn làng quyện đất phù sa/ Chắt từ rơm rạ để mà thành tôi. Cái “hồn làng”, “rơm rạ” ấy như một tờ giấy khai sinh để rồi gợn dần những “khung hình” đặc trưng một làng quê Bắc Bộ: cổng làng trầm mặc, tiếng chuông chùa ngân trong chiều, có đất đồng chiêm, bờ đê “bạc màu cỏ”, có những khuôn mặt của làng, có mẹ, có chị… Dáng làng như ngọn tre cong/ Dáng người ẩn bóng vào trong tre già (Làng ơi), Người làng lớp lớp đổi thay/ Cổng làng lưu giữ bàn tay từng người (Cổng làng), Người quê ăn nói vụng về/ Oang oang trên ruộng bốn bề gió mưa (Người quê nói chuyện nhà quê), Người quê trên đất đồng chiêm/ Dáng đi như cõng lưỡi liềm trên lưng (Người đất đồng chiêm) rồi tưởng chừng những cái “tôi” đã trở nên nhòa đi, bé nhỏ trước mẹ, trước chị: Mẹ tôi đi đón cơn mưa/ Bây giờ nắng đã qua trưa chẳng về (Gọi mẹ), Đời thì rộng đến bao la/ Chị tôi mỏng mảnh như là lá non (Chị tôi). Gắn bó, thao thiết với làng đến vậy mà tác giả còn những nỗi khôn nguôi, day dứt, tưởng như mắc nợ: Nợ làng từ chập chững đi/ Đôi chân tất bật bước lì đường thôn (Nợ Làng). Vì trong cái “Nợ” ấy còn là cái “Tình” đầy sức gợi: Ta còn nặng với đất quê/ Bạc lưng áo vá chẳng chê mẹ nghèo (Lục bát cõng mưa), Người quê nghĩ tới mà thương/ Mồ hôi đổ suốt dọc đường mình đi (Người quê nói chuyện nhà quê)… Coi làng là gốc rễ, mang ơn và trả ơn để một ngày thấy mình được “thảnh thơi”: Đêm nay ta cỏ ngồi chơi/ Trút buồn nhặt cái thảnh thơi trong buồn (Chuyện trò với cỏ) âu cũng là “quả thơm” với một người con “có hiếu” của ngôi làng trên đất Cẩm Giàng, xứ Đông xưa.

Trong một mạch chảy khác, tác giả dường như rất trẻ, rất đa tình. Nào là: Cũng đừng hỏi cỏ vì sao/ Kẻo không rồi lại vấp vào heo may (Lời ngày hôm qua), Mắt nào có thả bùa yêu/ Mà chênh chao cả cánh diều không dây (Mắt) đến những “bổi hổi, bồi hồi” của thời mười mấy cái xuân xanh: Người ơi giờ mới qua trưa/ Mà mây cứ đổ nước mưa xuống đồng (Mưa), hay một lời trách cứ những “cơ nhỡ” trong chuyện đôi lứa: Gập ghềnh nên chút duyên rơi/ Theo sau tôi nhặt làn hơi thở dài (Vành trăng đôi), Mắt em gai giắt bờ rào/ Nhìn anh để lại nốt nào cũng đau (Chợ sông)… Có khi chàng trai ấy lại tỏ ra khá quyết liệt, liều lĩnh: Nếu giờ còn chuyến đò ngang/ Thuận tay người chở nhẹ nhàng sang đây (Trăng nghiêng), Lời tôi nhắn có sang qua/ Bùa yêu đã thả ai mà giữ em (Lời gửi bùa yêu)…
Trong một biên độ cảm xúc được mở rộng, sử dụng vần điệu thể loại thơ khá nhuần nhuyễn, tác giả đã thổi vào thơ lục bát của mình những khám phá, gợi mở, có độ chiêm nghiệm mà không gượng ép, bí bách. Anh có nhiều câu thơ hay: Là tôi đi với chiều mưa/ Phải thương nên giọt nước chừa tôi ra (Đi với chiều mưa), Bóng tôi vắt ở đầu thềm/ Tựa vào mắt lá để quên tháng ngày (tháng ngày qua), Tiếng anh chìm lòng biển sâu/ Sao em để sóng vò nhàu thế kia? (Gọi em), Em ngồi tát nước ra sông/ Anh be bờ mãi cũng không khỏi tràn (Ru mưa)… Và, dường như xuyên suốt tác phẩm chính là một “dòng ý thức” đã được tác giả ngộ đạt: Anh còn cái phận trời cho/ Câu thơ viết dở phải lo cho đầy (Lục bát và em), coi thơ là số phận, là “nghiệp trời” ban cho ấy cũng là động lực dồi dào vô cùng để vun vén cho sự đầy đặn của một giọng thơ và một tập thơ lục bát khá gợi, thú vị, đáng đọc.
 
LÝ HỮU LƯƠNG chọn và giới thiệu
  

Gọi mẹ
 
       Mẹ tôi đi đón cơn mưa
Bây giờ nắng đã qua trưa chẳng về
       Tôi bòn mót ít đất quê
Đắp vào thương nhớ mà khê khát lòng
 
       Mẹ ơi lúa đã vào đòng
Con là hạt lép ở trong bông vàng
       Đời đem con để sẩy sàng
Lọt qua mắt trận gió ngàn mà bay
 
       Dòng trong dòng đục bàn tay
Mẹ không chỉ lối tháng ngày con đi
       Mưa ơi xối mãi làm chi
Đời tôi còn có những gì để trôi
 
       Đất không thể nặn thành người
Tiền không chuộc hết một đời bơ vơ
       Mẹ đi từ bấy đến giờ
Tiếng con gọi, mắc gai bờ dậu thưa
 
       Chiều nay trời lại đổ mưa
Tìm đâu giọt nắng để đưa mẹ về.


hinh nen hoa co dai dep 1 
 

Tháng ngày qua
 
       Gọi chiều, chiều mãi chẳng thưa
Gọi mây bảng lảng mây vừa mới qua
       Gọi gió, gió quẩn miền xa
Gọi trăng lạc ánh trăng tà vào đêm
 
       Bóng tôi vắt ở đầu thềm
Tựa vào mắt lá để quên tháng ngày
       Tôi mang đặt ở lòng tay
Mà heo may lại thổi ngày vu vơ
 
       Tôi mang một chút dại khờ
Thả vào vơ vẩn của bờ sông xanh
       Tôi mang một chút ngọt lành
Bọc vào áo bạc mà thành quả thơm
 
       Nào thôi gói lại rạ rơm
Hiện từ cây lúa thành cơm nuôi mình
       Nào thôi gói chút vô tình
Từ trong đất, cỏ lặng thinh âm thầm
 
       Ngồi tựa vào bóng trăng râm
Trăng trôi mà siết đến bầm thịt da
       Thôi thì mang tháng ngày qua
Cột vào mắt lá tìm ra chính mình.
 

Chợ sông

       Chợ sông họp ở bên sông
Anh vào phiên chợ người đông hôm nào
       Mắt em gai giắt bờ rào
Nhìn anh để lại nốt nào cũng đau
 
       Chợ sông bắc nhịp trên cầu
Nước xanh màu lá hai đầu cùng rung
       Bước lên cầu đảo bập bùng
Không lên bỗng hóa người dưng đôi bờ
 
       Vớt nước lã, thả câu thơ
Em ơi có đọc giả vờ mà sang.

 
 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 19 trong 5 đánh giá
Xếp hạng: 3.8 - 5 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

 
Nhân vật Anna Karenina và sự soi chiếu từ nguyên mẫu đời thực

Nhân vật Anna Karenina và sự soi...

Lev Tolstoy - “con sư tử” của văn học Nga thế kỉ XIX - đã tạo ra những tác phẩm vĩ đại từ chất liệu tươi ròng của đời sống. Mỗi nhân vật được ông khắc họa luôn trở thành những điển hình nghệ thuật bất diệt, có tác động sâu đậm đến mọi tầng lớp xã hội. (NGUYỄN THỊ HỒNG​ HOA)

 
Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu thuyết của Gabriel García Márquez

Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu...

Cuộc đời của Escobar là khối mâu thuẫn lớn, bởi sự đối lập giữa thiện - ác, thiên thần - ác quỷ, nhân từ - máu lạnh, do đó, hắn có sự hấp dẫn lớn đối với quần chúng hơn bất kì tên trùm tội phạm nào. (PHAN TUẤN ANH)

 
Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ - nguyên mẫu và nỗi oan của một con người

Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ -...

Trong các tiểu thuyết của tôi, nhân vật chính hay phụ đều được xây dựng từ những chi tiết rất thực mà tôi tích lũy được. Thường thì, chỉ từ một chi tiết rất nhỏ, bất chợt gặp trong đời sống mà tôi hình dung ra tính cách của một con người. (XUÂN ĐỨC)

Quảng cáo