Thơ trong những tập thơ: Tập thơ "Mặt trời đêm" của Trịnh Công Lộc

Thứ ba - 07/07/2015 17:30
Sự dấn thân của một nhà thơ

Gấp lại tập thơ Mặt trời đêm, tôi chợt nghĩ đến hình ảnh người đàn ông quá lục tuần, khuôn mặt khắc khổ, ngồi đó, trong đêm, trước mặt không phải cốc cà phê, gói thuốc vơi nửa mà là sự ưu tư đầy chiêm nghiệm trước khoảng không vạn vật chuyển vần, bơi lội vô định. Vẫn một mạch chảy ấy, anh khơi gợi vấn đề “nóng” của xã hội, của con người và anh khắc họa vào thơ với một cái nhìn nhẹ nhàng mà day dứt, khúc chiết mà đầy tính nhân sinh.

Xuyên suốt 45 bài thơ, nổi lên rõ rệt tình yêu quê hương đất nước, biển đảo thiêng liêng. Đó là Hoàng Sa: Nắng táp sơn mật bóng/ Không hầm hào cây lá ngụy trang (Khát với Hoàng Sa), là rừng, là đảo và những con người kiên gan nơi đầu sóng ngọn gió: Gió vắt vai, sóng quanh chân đảo/ Như người đi gieo hạt đường khơi (Rừng đảo), Mới sinh ra đã thành ngư lính/ Chống giặc nước, giặc trời, giặc giã biển Đông (Mở cõi Biển Đông)... để rồi chiêm nghiệm, đúc kết thành chân lí: Giữa biển/ Biết thêm sức người sức nước/ Biết mình phải rắn hơn sắt thép (Giữa biển), mà suy ra nguyên nhân: Mọi thứ chẳng khác nhau là mấy/ Chỉ lòng người khác biệt nhiều thôi!. Hòa với không khí ầm ào, sôi động của toàn dân những ngày “dậy sóng Biển Đông”, anh mở ra những nét phác họa và một tầm nhìn mới nhưng nhìn chung vẫn hòa mạch chảy: Là mộ gió, gió thổi hoài, thổi mãi/ Thổi bùng lên những ngọn sóng ngang trời trong tác phẩm Mộ gió khá ấn tượng của anh.

Ở khía cạnh khác, Trịnh Công Lộc mở ra một cách nhìn nữa về đất mỏ, về “vàng đen”: Than! đứa con một/ Triệu triệu năm đất nặng, đẻ đau (Than! đứa con một), về những con người: Những binh đoàn khai phá/ Ruột đất bóng đen (Bập bênh), Từng ca/ Từng ca, từng ca lớp lớp/ Đánh cược cuộc đời/ Kín trời, kín đất (Ngày vào đêm). Rồi khi là sự giằng co, đau đớn vì trả giá của mẹ thiên nhiên: Bắt đầu than trở dạ/ Cơn đau vượt qua thế kỉ (Bắt đầu từ than), Sự sống nhói lên (Lộ thiên) cho đến Mỗi ngày than sâu hơn/ Chìm trong bóng tối/ Im lìm kí ức hoang vu (Báu vật), nhưng anh vẫn có cái nhìn đầy vị tha Vợ chồng/ gánh gồng/ quăng quật/ Nơi đây/ người/ như mọc lên từ đất/ Chỉ mong/ những công trình/ Không đổ sập (Mọc lên từ đất).

Từ tình yêu của bản thân anh khéo léo nâng lên một tầm mới - tình yêu và sự thổn thức chung nhân thế. Cùng nhịp thơ mạnh, cách ngắt câu đột ngột như dấn thêm một cú hích vào tâm người đọc nhưng không có cảm giác hụt hẫng, sáo mòn đề tài. Tuy nhiên, trong Mặt trời đêm vẫn có những đoạn tác giả chưa thật công phu: Điện và than/ Lóe sáng vùng thơ công nghiệp/ Anh về trời như chưa xong việc/ Mây gió lại đưa về đất (Đường gió, đường mây) hay Rồi đột nhiên/ vợ mất/ Đổi bình yên lấy lao lực ngày ngày/ Bươn bả xe ôm/ Nuôi trí khôn con cái (Gặp người giữa phố khôn)…

Tựu trung, Mặt trời đêm chính là sự dấn thân của Trịnh Công Lộc, anh đem thân phận một nhà thơ không ngừng nghỉ hòa lẫn vào nhân tình thế thái mà phơi gan ruột mình trong những day dứt với tình yêu và vận mệnh quê hương đất nước, với những số phận con người. Nhưng, anh cũng tâm niệm: Qua bao nỗi truân chuyên thế sự ấy, cuối cùng cũng chỉ một tiếng cười nhẹ: Biết sợ/ rồi đây/ còn, mất những gì/ Sợ những người/ biết mặt/ quay đi (May).

Âu, thơ cũng là đời, là người vậy!
 
LÝ HỮU LƯƠNG chọn và giới thiệu
 
 
Rừng đảo
 

Gió vắt vai, sóng quanh chân đảo
Như người đi gieo hạt đường khơi
Chi chít mọc, đảo thành rừng của biển
Cứ mênh mông, ngút ngát chân trời
 
Đất có rừng, biển cũng rừng như đất
Đảo thành rừng, chiến luỹ Biển Đông
Những chiến hạm vượt đại dương rừng đảo
Như binh đoàn ào ạt tiền phương…
 
Đây Hoàng Sa,
                       kia Trường Sa,
                                            rừng mọc
Biển một li không thể cắt rời
Người yêu đảo, mặn mòi với đảo
Đảo yêu người, hạt muối cắn đôi
Máu thấm đất hồng tươi mặt đất
Máu biển loang sóng đỏ chân trời
 
Đất có rừng, biển cũng rừng như đất
Biển mỡ màu, rừng đảo ngàn xưa
Đại dương bao la, đại ngàn rừng đảo
Đại ngàn xanh,
                              xanh ngập bến bờ.


bc3  
 

Bập bênh
 
Ai đã sống cùng than
Choòng, búa, vỉa tầng, hầm lò và khí
Những binh đoàn khai phá
Ruột đất bóng đen
Bóng đen cũng vĩnh hằng…
 
Than, đồng hồ sinh học
Hiện lên, sinh lực nguyên sinh
Bóng tối giết đi bóng tối
 
Nhìn kia
Cầu bập bênh - bật lên, bật xuống
Trò chơi, không thăng bằng
 
Ai đã hiểu hết than
Từ bóng tối, vỉa tầng cao ngất
Băng băng rộn ràng như hát
 
Chiếc cầu bập bênh kia
Cứ bập bênh, sinh lực ngày ngày.


 080926192752 489 539
 

Vòng hoa quanh đảo Gạc Ma
 
Đã bao lần thả vòng hoa xuống biển
Hoa cứ trôi, sóng dạt về đâu
Những vòng hoa, linh hồn neo đậu
Vợi nỗi buồn, bớt lạnh lẽo, cô đơn
 
 
Nhưng ở đây
                    rừng san hô tím ngắt
Những vòng hoa không muốn trôi đi
Hay có phải
                 - sáu mươi tư hồn cốt(1)
Còn quanh đây sóng buốt thân tàu
 
 
Những người kia khuất mặt đi đâu
Sao giấu nổi tội trời, tội đất
Những vòng hoa cứ vòng quanh bờ nước
Như vòng tay siết lại những vòng tay.

------

1. 64 chiến sĩ hi sinh trận chiến Trường Sa ngày 14 tháng 3 năm 1988.


 
Tổng số điểm của bài viết là: 7 trong 3 đánh giá
Xếp hạng: 2.3 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo