VNQĐ giới thiệu: Thơ Đặng Thiên Sơn

Thứ bảy - 11/11/2017 12:58
vnqdgt
 
page39 image1DTSon 25785
ĐẶNG THIÊN SƠN
Sinh năm 1984 tại Tân Thành, Yên Thành, Nghệ An.
Hiện làm việc tại Nhà sách Đông Tây, Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội.
 
Tác phẩm đã xuất bản:
- Blog thời sinh viên (Thơ) - Nxb Thanh niên, 2009
- Đường về xa lắm (Tản văn) - Nxb Văn học, 2014
- Ngồi chơi với phố (Tản văn) - Nxb Hội Nhà văn, 2016
- Bé làm quen với thế giới xung quanh bằng thơ (Thơ thiếu nhi) - Nxb Khoa học xã hội, 2017
- Trong hố cầu thang (Thơ), Nxb Hội Nhà văn, 2017.

Ngộ
 
Có những người ta yêu không dám cưới
Như những bông hoa khuya khoắt lặng thầm
Trong bóng tối mới ngời lên sắc đẹp
Dưới ánh mặt trời chưa chắc đã tỏa hương
 
Có những con đường ta đi đâu có tới
Như những cơn say chưa nói kịp câu nào
Bạn đã bỏ ta về nơi chín suối
Câu chuyện suốt đời riêng một ta thôi
 
Có những lần ta vui ta nói dối
Như những tân hôn hương phấn ngạt ngào
Sau mấy cuộc bão dông rồi mới thấy
Lời nói thật thà ngấm vị chua cay
 
Có những lần ta quên ta mấy tháng
Như những oan hồn quên xác cứ đi hoang
Sau mấy đợt vấp đau rồi mới nhớ
Này là mặt trời, là gió, là trăng.

HOA
 

Phía đối diện tôi không có người ngồi
 
Những người quen thân đã bỏ tôi đi hết
Buổi chiều mục rữa những giấc mơ
Những cây kim ngân trong chậu bon sai chật hẹp
Khóc ròng những dòng nước xanh
 
Bất hạnh nhất trên đời là không còn ai chơi với nữa
Không còn ai nữa để chơi
Phía đối diện tôi không có người ngồi
Trà cũng nguội và rượu nồng cũng nhạt
 
Em cũng vậy
Cũng vô tình bạc bẽo
Lời nói chót môi vờ vĩnh một thời
Chiếc ghế cũ em không ngồi đó nữa
Tôi tập tành bập bẹ tiếng ê… a…
 
Có một ngày tôi đã trôi rất xa
Phía đối diện tôi không còn gì nữa.
 
f


Trong hố cầu thang 1
 
Đang đuối giữa tòa nhà
Lạnh toát
Hố cầu thang sao hun hút thế này
 
Cánh cửa không mở ra
Cánh cửa đã đóng rồi
Chuông báo khẩn cấp không hoạt động
Telephone không hoạt động
Không có ai đi cùng tôi trong chuyến cabin định mệnh
 
Cái khoang bé nhỏ này
Ta còn thở được mấy giờ
Còn mấy giờ để sống
Còn kịp làm gì không
 
Mấy mươi năm trôi qua ngoài kia vô nghĩa
 
Không có rượu ở đây
Không có em ở đây
Không có hoa đẹp chốn này
Ta làm sao thăng hoa mà quên đi cái chết
 
Ôi phút giây cận kề cái chết
Chỉ có thơ trong miệng mình
Chỉ có thơ trong miệng mình dưới đáy hố cầu thang hun hút
Hun hút
Bay lên.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)