VNQĐ giới thiệu: Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh

Thứ năm - 14/04/2016 13:25
anh hanhedit NGUYỄN NGỌC HẠNH

Sinh năm 1953, tại Quảng Nam
Hiện sinh sống tại Đà Nẵng
Hội viện Hội Nhà văn Đà Nẵng
Hội viên Hội nhà báo Việt Nam
Tác phẩm:
- Khi xa mặt đất, Nxb Đà Nẵng, 1979
- Hoa ven sông (in chung), Nxb Đà Nẵng, 1984
- Thơ tình Nguyễn Ngọc Hạnh, Nxb Hội Nhà văn, 2012

 

Khất nợ dòng sông giấc mơ trôi

Chỉ mình tôi bước tới phía sau
những dấu vết còn nguyên kí ức
bàn chân mình giẫm lên đêm mờ mịt
giẫm lên một thời vụng dại?
 
Bước tới hay trở lại
sao chân vấp hoài u mê
đầu không quay lại, mắt nhìn thẳng
lòng còn quấn quýt phía sông quê
 
Phía nào trời đất đừng giông tố
cứ mãi hoàng hôn nỗi nhớ nhà
nơi ấy một thời tôi thơ dại
xa rồi, thôi nửa giấc mơ qua
 
Khi chạm gót nẻo về vô ngã
là tôi bước tới phía sau mình
chân trời mờ mịt còn xa lắm
cho tôi dừng lại để hồi sinh
 
Cho tôi quay lại, không đi nữa
khất nợ dòng sông giấc mơ trôi
cái đã trót vay, xin trời đất
hãy lấy tàn tro để lấp bồi.
 

Qua đò nhớ mẹ
 
Tôi sinh ra
từ bến sông này
sông thì hẹp
mà quê dài rộng thế
đời mẹ nhọc nhằn
bao mưa nguồn chớp bể
ấp ủ đàn con
trong đôi gánh tảo tần
 
Bóng mẹ gầy
lặn lội bờ sông
đêm giá lạnh
ẵm bồng ru tiếng khóc
nỗi niềm trôi xuôi
theo con đò dọc
trôi cả thời thiếu nữ mẹ tôi
 
Không gọi đò, con gọi mẹ ơi
trên bến sông này
ngày xưa mẹ tắm
nước tận đầu nguồn
chảy ra biển lớn
mang theo phù sa
từ sữa mẹ ngọt ngào
 
Đau đáu bên lòng
một khúc ca dao
chợ sớm chợ chiều dãi dầm đời mẹ
thân cò dạt trôi
bao mùa dâu bể
mẹ một đời đứng tựa bờ ao
 
Con trở về lặng lẽ
non cao
núi vẫn xa xanh
mẹ già không còn nữa
nghe đâu đây
có tiếng ai vừa gọi
bếp lửa ngời lên
trong mắt mẹ đang cười
 
Không gọi đò, con gọi mẹ ơi
sông thì hẹp
mà vô bờ đến vậy
con đi qua hết một thời trai trẻ
từ chiếc đò lòng mẹ
qua sông
 
Ôi con đò lòng mẹ
mênh mông.

sen
 

Đâu rồi giấc mơ cỏ xanh
 
 Đấy là bầu trời không còn bình yên
khi gót chân em giẫm lên chiếc bóng hạnh phúc nhỏ nhoi dưới chân mình
đâu rồi giấc mơ cỏ xanh
 
Đâu rồi tiếng chim hót trong vườn địa đàng
một chút nắng thu, một trời thơ mộng
đâu rồi ngày em, như là ảo vọng
bây giờ còn đâu, mình tôi một bóng
 
đấy là vườn xưa, nơi gieo hạt tình yêu
xin gửi đời tôi vào đất đai cây lá
gửi vào đại dương một thời sóng cả
biển đâu bến bờ, vô tận giữa trùng khơi
 
Biển ấy là tất cả đời tôi
xin rót hết những ngày mưa, chở che hết muôn chiều giông bão
một chút nắng vàng, một ngày mây phủ
đâu phải hoàng hôn mờ mịt chốn địa đàng
 
Nơi ấy là cát bụi trần gian
là tất cả gừng cay, muối mặn
là nửa gánh nỗi niềm, là một đời sâu nặng
đâu phải vô tình lạc vào chốn thiên thai
 
Khi tiếng chim không còn hót giữa tinh mai
mới biết vườn địa đàng kia chỉ là cổ tích
kí ức một thời dậy trong đêm trừ tịch
cỏ xanh, cỏ xanh nhoi nhói chân mình. 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 26 trong 6 đánh giá
Xếp hạng: 4.3 - 6 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

 
Nhân vật Anna Karenina và sự soi chiếu từ nguyên mẫu đời thực

Nhân vật Anna Karenina và sự soi...

Lev Tolstoy - “con sư tử” của văn học Nga thế kỉ XIX - đã tạo ra những tác phẩm vĩ đại từ chất liệu tươi ròng của đời sống. Mỗi nhân vật được ông khắc họa luôn trở thành những điển hình nghệ thuật bất diệt, có tác động sâu đậm đến mọi tầng lớp xã hội. (NGUYỄN THỊ HỒNG​ HOA)

Quảng cáo