VNQĐ giới thiệu: Thơ Văn Thùy

Thứ hai - 22/06/2015 16:48
nha tho van thuyVĂN THÙY
Sinh năm 1941
Quê: Làng Vạn Phúc – Kim Mã - Hà Nội
Tác phẩm đã xuất bản: Điệu ru của mẹ (tập thơ) - Nxb Quân đội nhân dân - 2008; Ru dọc hai màu lá (tập thơ) - Nxb Văn học - 2011; Quanh vầng thơ cổ thụ (tập thơ) - Nxb Quân đội nhân dân - 2013; Thơ thu gom (tập thơ) - Nxb Hội Nhà văn - 2015.
 
Tóc rối của mẹ năm xưa
 
        Mái gianh giắt tóc đâu rồi
Đầu hồi vách đất một thời chưa xưa
       Bốn mùa tóc tẩm nắng mưa
Tuổi vàng mái tóc cũng vừa cạn xanh
       Tóc rơi sợi chậm sợi nhanh
Con vơ nhịp rụng bện thành điệu ru
       Mắt mờ như mảnh trăng lu
Thời gian đậu trắng sương thu mùa người
       Vinh hoa con ướm trên người
Phất phơ tóc mẹ dệt thời yêu thương
       Đã đi nhẵn một con đường
Còn nghe tóc mẹ bốn phương rối bời
       Con đi dọc nửa kiếp người
Vẫn quanh lọn tóc rối thời mái gianh
       Mẹ đi một giấc ngon lành
Màu xưa cũng nhuộm con thành tóc sâu
       Nén nhang đội khói trên đầu
Hình như hồn tóc rủ nhau hiện về.

cach cam hoa dep lung linh
 

Xin em đừng mặc áo dày
 
       Cho tôi sờ áo một lần
Đêm nay bất chấp tử thần gọi tên
       Một lần thôi chẳng vòi thêm
Chạm tay vạt áo khát thèm đã tan
       Đã âm thầm nỗi yêu khan
Một phen mó áo vô vàn ngẩn ngơ
       Hãy tin những tín đồ thơ
Yêu chay nên chỉ dám sờ áo thôi
       Ngón tay ngọng mấy đốt rồi
Kể là chín ngón hỏng mười cũng xong
       Áo gì cứ mỏng mòng mong
Kiểu này rồi đến phải lòng mất thôi
       Rủi mai hóa cát bụi rồi
Hú hồn đốt mã cho tôi áo này
       Vía van lang bạt cõi mây
Thương tôi đừng mặc áo dày được không.
 

persian buttercup 3 
Thi khúc hội xuân

 
       Thân nhau từ thuở học trò
Mặt dây mực tím, thò lò mũi xanh
       Tháng năm vèo gió qua mành
Bạn hóa trí thức, ta thành nông dân
       Người quê ăn thoáng nói trầm
Thân trâu lấm láp cũng gần như tôi
       Ngày rằm tháng Tết vừa rồi
Hội xuân run rủi gặp người bạn xưa
       Lâu rồi lại hưởng bất ngờ
Cũng lâu mới bị hững hờ bắt tay
       Bạn ta vội vã đi ngay
Lòng xuân chưng hửng hứng đầy gió đông
       Một lời tạm biệt cũng không
Bắt tay lạnh ngắt gan lòng bàn chân
       Ngỡ gần nào có đâu gần
Kẻ quen bỗng hóa mấy lần người dưng
       Mưa phùn đáy mắt rưng rưng
Bích đào giữa Tết nghe chừng đã phai.    

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo