Những vần thơ của môt bác sĩ

Thứ bảy - 09/02/2013 12:38

VNQĐ online: Trong những ngày đầu tiên của năm mới Quý Tỵ 2013, BBT chúng tôi đã nhận được một chùm thơ của một bác sĩ gửi từ Hà Nội, đều là những vần thơ mộc mạc, chứa chan ân tình.

Tiến sĩ, bác sĩ Bùi Thanh Hải (ảnh) sinh năm 1955 tại Thanh Hóa. Nhập ngũ năm 1972: Trung đoàn 57 quân khu Hữu ngạn. Năm 1974 ở Sư đoàn 15C Bộ tư lệnh Công binh. Sau giải phóng miền Nam, năm 1976 học Đại học Y Thái Bình và trở thành giảng viên Trường ĐHY Thái Bình. Năm 1999 được điều động về Bộ Y tế.
Hiện nay là Phó viện trưởng Viện Đào tạo Răng Hàm Mặt ; Giám đốc Trung tâm nha khoa 225 - Trường Đại học Y Hà Nội.

Tuy là một người làm thơ không chuyên nhưng nhiều tác phẩm của anh đã được phổ nhạc, trong số đó có những ca khúc đã trở thành ca khúc nằm lòng của nhiều y, bác sĩ, đặc biệt là của sinh viên trường Đại học Y Hà Nội như các ca khúc: Tấm lòng thầy thuốc, Chung một dòng sông, Một thời sinh viên...

Xin trân trọng giới thiệu tới bạn đọc chùm thơ của bác sĩ Bùi Thanh Hải. Cũng nhân dịp sắp tới ngày Thầy thuốc Việt Nam - 27/2 - xin gửi lời chúc sức khỏe, thành công, thành công hơn nữa trong nghề nghiệp tới toàn thể các y bác sĩ trên cả nước.

Tìm về bản Lác

Vượt dốc Cun, anh tìm về bản Lác
Thung lũng Mai Châu xanh mướt một mầu
Những nếp nhà sàn như tấm lòng người Thái
Tự bao giờ, đâu có giậu tường ngăn.

Em dắt anh đi một vòng quanh Bản
Làn tóc em thơm hay hương núi hương rừng
Anh đắm mình trong sắc mầu dân tộc
Giai điệu nào níu du khách dừng chân?

Nghe nói người nơi đây hiền lắm
Ngày lên nương, tối nhảy sạp múa xoè
Anh chợt nghĩ giá một đêm ở lại
Chắc đong đầy kỷ niệm một miền quê.


Nhớ một vùng quê

Có một lần anh đến quê em
Con đê nhỏ ngổn ngang công trường mới
Xóm bãi sông Hồng ngát hương đồng gió nội
Giai điệu bạn bè vương vấn mãi không thôi.

Rồi một lần anh trở lại quê em
Hàng đèn cao uốn cong con đê nhỏ
Hoa dại trắng bên đường, gió mùa xuân rất khẽ
Mưa dăng dăng, xuýt quên mất đường về.

Mơ một lần lại được đến quê em
Để nhớ mãi hương thơm đồng gió nội
Để nhớ mãi một vùng quê đổi mới
Một khoảng trời, những khoảnh khắc dịu êm.

Về thăm Bái Đính

Địa linh nhân kiệt là đây
Bàn tay ai khéo dựng xây vun trồng
Bồ đề rợp mái chùa cong
Tháp cao quện áng mây hồng chốn thiêng.

Con đường bậc đá nghiêng nghiêng
Gót ai thấp thoáng, tóc mềm bay bay
Mùa đông, áo khoác trên tay
Dừng chân ngoảnh lại, đắm say lòng người.

Bên kia Hang Sáng, Phật ngồi
Bên này Động Tối, nơi người cõi Tiên
Dòng sông khoảng lặng bình yên
Chở câu lục bát nỗi niềm đầy vơi.

Ngàn năm, xưa lắm ai ơi
Trải bao mưa nắng, đất trời đổi thay
Ngọt lành Giếng Ngọc còn đây
Lung linh bóng núi bóng mây sớm chiều.

Hẹn mùa xuân, tết Nguyên Tiêu
Hội chùa Bái Đính về theo anh cùng.


Mùa đông Tam Đảo


Người lên Tam Đảo mùa hè
Còn tôi đi với bạn bè mùa đông
Gió chiều rét buốt rừng thông
Gợi bao kỷ niệm nhớ momg một thời.

Ta như đứng giữa lưng trời
Bâng khuâng mây núi, chơi vơi cõi trần
Cõi trần hối hả, nhọc nhằn
Núi mây sao cứ lần chần, mộng mơ.

Phải chăng đời vẫn cần thơ
Phải chăng mây núi vẫn chờ người lên
Người thì muốn trở thành tiên
Tiên thì lại muốn hóa thân làm người.

Trao nhau hơi ấm con người
Mùa đông Tam Đảo mây trời bao la
Cho tiên gần lại với ta
Cho ta gần với chính ta, hỡi người.






 
Tổng số điểm của bài viết là: 2 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 2 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo