Tấm tình của một người anh đối với em trai là liệt sĩ

Thứ năm - 26/07/2012 03:24
VNQĐ online nhận được một bài viết của tác giả Nguyễn Đại Lai, nhan đề: Lời điếu. Đây là bài viết ông Nguyễn Đại Lai đã đọc trước linh cữu hài cốt em trai là liệt sĩ Nguyễn Văn Láng, từ năm 1992 (khi gia đình tìm được hài cốt của liệt sĩ từ Nghĩa Trang Tây Ninh và đưa về quê). Liệt sĩ Nguyễn Văn Láng sinh tháng 2/1956, là con thứ 2 trong gia đình 5 anh em: 4 trai, 1 gái tại Xóm Trung, thôn Thượng Phúc, xã Quang Trung, tỉnh Thái Bình. Liệt sĩ Nguyễn Văn Láng nhập ngũ 5/1976, đơn vị D2-E1-F9, Quân đoàn 4, hy sinh tại chiến trường Tây Nam ngày 13/5/1978. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc:

Chân dung liệt sĩ Nguyễn Văn Láng

Lời điếu


Mây đen kéo về,
Hôm ấy trời đổ cơn mưa,
Mới tháng năm nên mẹ bảo:
"Trận đầu mùa"
Bốn bề mưa giăng lưới
Áo nâu, nón lá, chân trần
Ồn ã một xóm nghèo nghẽn lối:
Cả nhà ta tiễn em đi,
Cả làng ta tiễn em đi
Không ai ngờ:
Đó là cuộc tiễn đưa lần cuối!
* *
*
Đếm từng độ hoa cau,
Đếm từng mùa lúa chín
Cả nhà ta,
Cả làng ta
Khắc khoải chờ tin:
Dõi theo em qua những mùa chiến dịch,
Dõi theo em mỗi lần thay địa chỉ,
Biết rằng em qua biên giới miền Tây.
Cháy trong lòng mẹ cha,
Cháy trong lòng cả làng ta - trẻ, già, trai, gái
Mỗi khi nghe tin miền Tây đánh lớn,
Mỗi khi nghe lũ giặc áo đen Pôn Pốt
Biến đất Ăng Co thành một lò sát sinh!
Vời vợi chờ mong, pha trộn nỗi căm hờn,
Đời lam lũ thêm nhọc lòng trăn trở
Tóc Mẹ, Cha như điểm trắng từng giờ
Mỗi người trong nhà ta già đi trước tuổi
Chỉ có những hàng cây Em trồng
Trong vườn nhà
Lớn rất mau!
* *
*
...Bỗng có một lần,
Sau hơn năm mùa lúa,
Sau gần ba mùa cau,
Một người bạn cùng quê
Từ lửa máu được về, kể lại:
Cả nhà không ai dám tin vào tai mình,
Dân làng ta hiểu hơn
Thế nào là mặt trận miền Tây:
Cảnh xáo thịt nồi da -
Cuộc phản loạn dã man
chưa từng thấy:
Biến bạn thành thù,
Dìm dân trong máu chảy!
Đơn vị em thành đoàn quân tình nguyện
Dành từng mạng dân,
Giữ từng mảnh đất
Đồng đội và em đã quyết tử suốt đêm ngày.
...Tháng năm ấy,
Cũng vào một đêm đầu mùa mưa,
Câu chuyên như nhát dao cắt ngang,
Bạn ngừng kể và
Ngẹn ngào nức nở:
Ngày mười ba tháng năm
Một ngàn chín trăm bẩy tám
Một trái tim tròn 22 tuổi
Đã ngừng đập!!!
Phút cuối cùng,
Em nằm xuống,
Thế xung phong!
Cả nhà lặng đi trong thương đau,
Dân làng rơi nước mắt!
Trời lại đổ mưa,
Nồng nàn đất thở,
Trận đầu mùa!
* *
*
Thay mặt Chính phủ,
Đơn vị đã tặng em huân chương độc lập,
Tặng em một tấm bằng Liệt sỹ,
Đặt vào lòng tay mẹ già nua
Giữa một mùa lúa chín,
Chính trong ngôi nhà,
Nơi em đã ra đi!

* *
*

Quên cả mùa gặt tháng năm,
Quên cả tiếng trống trường giục học,
Cả làng ta,
Cả các em thơ
Đã một lần
tề tựu trong ngày Báo Tử!
Tất thảy nghiêng mình
Dưới làn khói hương,
Dưới tấm hình anh bộ đội,
Không ai ngờ
Bức ảnh đang cười tươi,
Rất yêu đời và rất đỗi vô tư
Từ trận tuyến em gửi về
để làm vơi lòng Mẹ
Bỗng trở thành một bức chân dung
Trịnh trọng lồng trong nhang án,
Trịnh trọng một nụ cười,
Mang trọn tuổi hai mươi
Vĩnh viễn tạc vào hoài vọng những người thân,
Vĩnh viễn tạc vào năm tháng của đất trời!

* *
*
Hôm nay,
Từ một miền biên giới,
Em út của chúng mình
Đã mang Hài Cốt Em về với quê hương!
Hiện hữu
trong ngôi nhà tre nứa năm xưa -
Nơi có mẹ già,
Có làng xóm thân thương.
Bàn thờ Em có cây nhà, lá vườn,
Có bát cơm, quả trứng và
Đài hương nghi ngút khói,
Đầy ắp những nỗi đau
Không nói được bằng lời!
...Dâng tấm biển chữ vàng:
"Tổ quốc ghi công",
Uỷ ban long trọng làm lễ
Tiễn đưa Em về nghĩa trang Liệt sỹ quê nhà
Giữa một ngày cuối thu, rơi lá
Trời và đất nối vào nhau
Bằng những làn mưa tuôn tầm tã!
Cả đoàn người đứng lặng,
Nhìn đăm chiêu về phía
Chiếc Tiểu Sành
Đựng nắm Xương Em
Loáng sáng trong giờ tiễn biệt!
Láng ơi!
Em ơi!
Thế là từ nay
Âm - Dương đôi ngả,
Em đã vĩnh biệt cõi đời
Về với Gia tiên!
Mỗi lần gọi tên Em,
Tim anh đau nhức nhối,
Cố kìm lòng,
Mà lệ vẫn tuôn rơi!
...Niềm thương đau lại nhân lên gấp bội,
Cõi vĩnh hằng, Em thấu nỗi xót xa:
Kể từ khi Em vĩnh viễn ra đi,
Năm năm sau
Cha chúng mình
Cũng đã vội về với gia tiên!
Mới vào tuổi 60 (Cha mất:11/11/Quí Hợi -14/12/1983)
Khi các con của người chưa kịp
Một lần chúc thọ!
Nơi suối vàng,
Em hãy về sưởi ấm bên cha
Hãy tìm lại cội nguồn,
Về với Tổ tiên, Nội tộc, Ông bà...
Trên trần gian,
Anh nguyện cùng 3 em của chúng mình
Lo chăm sóc tuổi già cho Mẹ.
Em ơi!
Em sống khôn,
Chết thiêng
Hãy phù hộ độ trì cho Mẹ
Được trường thọ, an khang.
Xin vong linh Cha và Em
Được siêu thoát, mát mẻ
Lên cõi Niết Bàn,
Độ thế cho người trần thế!

* *
*
Dưới làn khói hương bay,
Những người ruột thịt,
Những người thân và cả xóm làng, bè bạn gần xa
Tất thảy xin cúi đầu vái biệt!
Mong Cha và Em chở che, ban phát những điềm lành
Cho dòng Họ ta được trường sinh, đắc lộc, đắc tài,
Cho xóm làng ta được bình an, làm ăn tấn tới!
Trước hình hài bằng xương tĩnh lặng,

Những giọt lệ rơi, rơi
Tất thảy mọi người
Nén chặt
Niềm thương tiếc khôn nguôi,
Một lần nữa,
Xin cúi đầu tiễn biệt!!!

* *
*

Cả đoàn người lại tiễn Em đi,
Nhưng mà...
Là tiễn đi vĩnh viễn!
Nỗi đau nào hơn nữa - Nỗi chia ly,
Đau nào hơn - Nỗi đau Sinh Tử.
Dẫu ngàn lần không muốn,
Đó vẫn là sự thật!
Xin hồn thiêng Em chứng giám tấm lòng thành
Của thân nhân,
Làng xóm quê nhà
Đã tề tựu trong ngày tiễn biệt Em
Em ơi – Láng ơi!
Vĩnh biệt Em!!!


NGUYỄN ĐẠI LAI



 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo