Chùm thơ của tác giả Ocean Vuong

Thứ hai - 23/04/2018 13:58
1 Ocean vuong Ocean Vuong (tên tiếng Việt là Vương Quốc Vinh) sinh năm 1988 tại Sài Gòn. Anh cùng gia đình di cư sang Mĩ từ năm hai tuổi và theo học ngành văn học Anh tại Brooklyn College. Tập thơ đầu tay của Ocean Vuong, Night Sky With Exit Wounds (Tạm dịch: Trời đêm với những vết thương xuyên), được ấn hành tại Mĩ năm 2016. Tập thơ này đã mang lại cho anh giải Whiting cho thơ năm 2016, giải Thom Gunn năm 2017, giải Felix Dennis cho tập thơ đầu xuất sắc nhất năm 2017, và đặc biệt giải T. S. Eliot cho thơ năm 2017, và đồng thời cũng lọt vào vòng chung khảo giải Kate Tufts Discovery và giải văn chương Lambda. Ocean Vuong hiện giảng dạy trong Chương trình MFA tại Đại học Massachusetts, Amherst.

Hôn kiểu người Việt
 
Ngoại tôi hôn
như thể bom đang nổ ở sân sau nhà,
nơi bạc hà và hoa nhài phẩy hương
qua cửa sổ bếp,
như thể ở đâu đó, một cơ thể đang rụng rời
và những ngọn lửa đang tìm đường trở lại
qua những mạch máu của đùi một chàng trai trẻ,
như thể để bước ra khỏi cửa, thân mình bạn
sẽ nhảy từ những vết thương xuyên
 
Khi ngoại tôi hôn, sẽ không
có âu yếm cầu kì, không âm nhạc Tây phương
của đôi môi mím chặt, ngoại hôn như thể để hít lấy
bạn vào bên trong bà, mũi ép vào má
để mùi của bạn được biết đến lại
và mồ hôi bạn đọng lại thành những giọt vàng
trong phổi, như thể trong khi bà ôm bạn
cái chết cũng đang nắm chặt cổ tay
 
Ngoại tôi hôn như thể lịch sử
chưa bao giờ chấm dứt, như thể ở đâu đó
một cơ thể vẫn đang
rụng rời.
 

Đầu trước

Không có gì bằng cơm với cá.
Không có gì bằng má với con.
                                Tục ngữ Việt.
 
Con chẳng biết sao? Tình yêu của người mẹ
                                              chẳng màng đến lòng tự hào
                           cái cách mà lửa
chẳng màng đến tiếng gào
               của những gì nó đốt. Con ơi,
                                              ngay cả ngày mai
con cũng sẽ có ngày hôm nay. Con chẳng biết sao?
               Có những người đàn ông sờ vú đàn bà
                           như họ sờ
               đỉnh sọ. Những người đàn ông
cõng những giấc mơ
         qua những ngọn núi, người chết
                                              trên lưng họ
Nhưng chỉ người mẹ mới có thể bước đi
                           với sức nặng
của một trái tim đập thứ hai.
                                              Ôi thằng con ngốc.
               Con có thể lạc lối trong mọi cuốn sách
nhưng không bao giờ quên được chính mình
                           cái cách Chúa quên
đôi bàn tay Người.
                           Khi người ta hỏi
                                              con đến từ đâu,
hãy nói tên con
         được bồi đắp từ cái miệng móm
                                        của một người đàn bà chiến tranh.
Rằng con không được sinh
                           mà bò ra, đầu trước -
vào đói khát của bầy chó. Con ơi, bảo họ
                                              cơ thể là lưỡi dao được mài
               bằng những vết cắt.
 

Ngưỡng
 
Trong cơ thể, nơi mọi thứ đều có giá,
          tôi là kẻ ăn mày. Quỳ trên đầu gối,
tôi nhìn, qua lỗ khóa, không phải
          người đàn ông đang tắm, mà cơn mưa
rơi qua ông: những sợi đàn ghi ta đứt
          trên đôi vai vồng.
Ông đang hát, đó là lí do
          tôi còn nhớ chuyện ấy. Giọng ông -
nó lấp đầy tôi đến tận cùng
          như một bộ xương. Ngay cả tên tôi
cũng quỳ xuống trong tôi, cầu
          được tha thứ.
Ông đang hát. Tôi chỉ nhớ có thế.
          Vì trong cơ thể, nơi mọi thứ đều có giá,
tôi còn sống. Tôi chẳng biết
          còn có một lí do hay hơn.
Rằng một sáng, cha tôi sẽ dừng lại
          - con ngựa tối chựng lại trong trút nước -
& lắng nghe hơi thở tôi nín chặt
          sau cánh cửa. Tôi chẳng biết cái giá
của bước vào một bài ca - là đánh mất
          đường về.
Bởi vậy tôi bước vào. Bởi vậy tôi đánh mất.
          Tôi đánh mất tất cả với đôi mắt
mở trừng trừng.
 

NGUYỄN HUY HOÀNG dịch từ nguyên bản tiếng Anh


 
Tổng số điểm của bài viết là: 13 trong 3 đánh giá
Xếp hạng: 4.3 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo