Chứng cứ ngoại phạm

Thứ hai - 19/02/2018 10:07
Truyện mini của TOLULOPE POPOOLA (Nigeria)

Một trong những điều tôi không mấy thích thú về công việc của mình là nó cho phép tôi tiếp cận với đời sống riêng tư của người khác. Đó là lý do tôi đã không chọn công việc này ngay từ đầu, cách đây bảy năm khi mới tốt nghiệp đại học. Thế nhưng, sau một thời gian dài không tìm được việc làm trong ngành dược, tôi đành nhận lời giúp cô tôi trông lũ trẻ một thời gian. Vậy là hai năm sau, tôi đã trở thành người trông trẻ chuyên nghiệp. Sáu tháng trước, tôi nhận lời trông trẻ cho nhà Odu. Nghĩa là tôi sẽ trông em bé khi bà mẹ lên kế hoạch đi làm trở lại. Chẳng mất nhiều thời gian tôi cũng nhận ra đây là một cuộc hôn nhân giả tạo. Sau ba tuần, ông Odu gọi riêng tôi ra một chỗ, đề nghị tôi theo dõi bà Odu. Ông ta nghi ngờ đang bị vợ mình “cắm sừng”. Nhiệm vụ của tôi là nghe trộm các cuộc điện thoại, theo dõi nhất cử nhất động của bà Odu, để ý tất cả những vị khách tới thăm rồi báo lại với ông Odu.

 
FullSizeRender (24)
Minh họa của PHẠM HÀ HẢI

Hôm nay, ông Odu về nhà sớm hơn thường lệ. Có tiếng cãi vã từ trên tầng vọng xuống.

Cả hai đang buộc tội lẫn nhau. Sau đó, có tiếng cửa đóng sầm lại; ông Odu lao sầm sập xuống cầu thang.

“Hôm nay vợ tôi có đi đâu không?” Ông ta hỏi.

“Bà ở nhà cả ngày thưa ông.” Tôi đáp

“Cô chắc chứ? Có ai tới đây không? Cô có ra khỏi nhà lúc nào không?

“Tôi và bà nhà cùng ra ngoài một lúc. Chúng tôi đi mua thuốc. Chỉ vậy thôi.”

Ông Odu có vẻ không tin lắm nhưng cũng bỏ qua.

“Thôi được.”

Tôi nhìn ông ta chờ đợi.

“Thôi được…” Ông Odu lầm bầm, rút tiền ra đếm, đưa tôi năm tờ. “Đây, trả công cho cô.”

“Cảm ơn ông. Tôi vừa cho cháu ăn xong, giờ đang ngủ. Tôi xin phép về. Hẹn gặp ông ngày mai.”

Tôi nhét tiền vào túi quần bên trái và rời khỏi khu nhà.

Trên đường ra bến xe buýt, tôi mỉm cười vỗ vỗ túi quần bên phải.

Giá mà ông Odu biết được bà Odu đã trả tôi nhiều gấp đôi!

HỮU DƯƠNG (dịch)


 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo