Ignatitus quét sạch sẽ

Thứ năm - 29/10/2015 21:53

Chẳng mấy ai quan tâm lắm khi Ignatius Agarbi được bổ nhiệm là Bộ trưởng Tài chính của Nigeria. Những người hay chế giễu cho rằng xét đến cùng thì ông ta là người thứ mười bảy nắm giữ cương vị này trong quãng thời gian mười bảy năm qua.

Trong bài phát biểu đầu tiên về các chính sách lớn đọc trước Quốc hội, ông hứa sẽ chặn đứng nạn hối lộ và tham nhũng trong đời sống xã hội và cảnh báo với các nghị viên rằng không một người nào hiện đang nắm giữ trọng trách trong các cơ quan nhà nước có thể cảm thấy an toàn trừ khi anh ta sống một cuộc sống thanh liêm chính trực. Ông kết thúc bài phát biểu ra mắt bằng câu: “Tôi dự định quét sạch sẽ cái chuồng ngựa nặng mùi Nigeria”.

Minh họa của Nhật Song

Bài phát biểu của vị Bộ trưởng gây ra một xung lực tới mức nó không hề được nhắc nhở đến trên tờ nhật báo Lagos. Có thể ông tổng biên tập cho rằng bởi vì tờ báo đã đăng các bài phát biểu của mười sáu vị bộ trưởng trước đây rất rầm rộ, độc giả sẽ cảm thấy họ đã được nghe tất tật từ trước kia rồi.

Tuy vậy, Ignatius không bị nản chí bởi sự bất tín nhiệm đối với mình, và bắt tay ngay vào trọng trách mới với một lòng hăng hái và quyết tâm mãnh liệt. Sau khi nhậm chức chỉ vài ngày, ông ta đã khiến một quan chức nhỏ của Bộ Thương mại phải ở tù vì làm giả chứng từ liên quan đến nhập khẩu ngũ cốc. Người kế tiếp cảm thấy cái chổi rễ cứng cáp, mới mẻ của Ignatius là một nhà tài phiệt hàng đầu người Liban, ông này đã bị trục xuất không cần xét xử vì đã vi phạm những quy định về kiểm soát hối đoái. Một tháng sau, xảy ra một sự kiện mà ngay cả bản thân ông Ignatius cũng coi là một cú lật nhào vang dội: vụ bắt giam tổng giám đốc thanh tra cảnh sát vì tội nhận hối lộ. Thứ lộc mà trong quá khứ người dân đô thành Lagos nghĩ là bổng lộc luôn đi kèm với chức vụ này. Bốn tháng sau, khi ông chánh thanh tra cảnh sát bị kết án mười tám tháng tù giam, thì vị tân Bộ trưởng Tài chính rốt cuộc đã xuất hiện trên trang nhất của tờ nhật báo Lagos. Một hàng tít giữa trang nhất gọi ông là “Ignatius quét sạch sẽ”, ví ông như một chiếc chổi rễ khiến mọi người có tội lỗi thảy đều sợ hãi. Danh tiếng Ignatius là người trong sạch tiếp tục lớn mạnh trong khi các vụ bắt giữ cứ nối tiếp nhau không ngừng và đã xuất hiện dư luận vô căn cứ, lan truyền trong thủ đô, rằng ngay cả tướng Otobi, vị quốc trưởng, cũng đang bị điều tra bởi chính ông Bộ trưởng Tài chính của ngài.

Giờ đây, một mình Ignatius kiểm tra, duyệt và phê chuẩn tất cả những hợp đồng có giá trị hơn một trăm triệu đô la. Và cho dù mọi quyết định của ông đưa ra đều được đám kẻ thù của ông xét nét đến chân tơ kẽ tóc, vẫn không hề có một điều tiếng nhỏ nhất nào dính đến danh thơm của ông.

Khi Ignatius bắt đầu năm công tác thứ hai trên cương vị Bộ trưởng Tài chính, thì thậm chí những kẻ hay hoài nghi cũng bắt đầu thừa nhận những thành tựu mà ông đạt được. Cũng vào khoảng thời gian này tướng Otobi thấy đã có đủ lòng tin cậy để triệu tập Ignatius vào dự cuộc họp tư vấn bất thường.

Vị quốc trưởng đón tiếp ông Bộ trưởng tại doanh trại Dodan, mời ông này ngồi xuống chiếc ghế bành êm ái trong thư phòng nhìn ra sân tập của lính.

“Anh Ignatius này, tôi vừa mới xem xong bản báo cáo ngân sách mới nhất và tôi rất lo ngại về kết luận của anh rằng kho bạc nhà nước vẫn đang bị thâm hụt hàng triệu đô la mỗi năm, dưới dạng tiền đút lót hối lộ do các công ty ngoại quốc trả cho những kẻ môi giới. Anh có ý kiến gì về số tiền này đang được rót vào túi của ai không? Đó là điều tôi muốn biết”.

Ignatius ngồi thẳng người lên, mắt ông ta không khi nào rời khỏi ngài quốc trưởng.

“Tôi nghi ngờ số lớn phần trăm của khoản tiền này kết thúc tại những tài khoản cá nhân ở những ngân hàng Thụy Sĩ, nhưng hiện thời tôi chưa thể chứng minh được việc này”.

“Vậy thì tôi sẽ giao cho anh thêm bất cứ quyền lực nào mà anh yêu cầu để làm việc đó” tướng Otobi nói, “Anh có thể dùng bất cứ phương tiện nào mà anh cho là cần thiết để vạch mặt những tên vô lại đó. Hãy khởi đầu bằng cách điều tra tất cả các thành viên nội các của tôi trong quá khứ và hiện tại. Phải gắng sức làm, đừng sợ hãi hoặc nể nang gì, bất kể chức tước hay quan hệ gì cũng mặc”.

“Để có một sứ mạng như vậy và để có thể đạt được một thành công nào đó, tôi sẽ cần một thư ủy quyền đặc biệt được ngài ký, thưa tướng quân”.

“Nó sẽ nằm trên bàn giấy của anh vào sáu giờ tối nay”, ngài quốc trưởng nói.

“Và chức đại sứ đặc mệnh toàn quyền bất cứ khi nào tôi đi ra nước ngoài”.

“Sẽ có”.

“Xin cảm ơn ngài”, Ignatius nói, đứng lên và cho rằng buổi yết kiến đã kết thúc.

“Có thể anh cần cái này nữa”, tướng quân nói khi họ bước ra cửa. Ngài quốc trưởng đưa cho Ignatius một khẩu súng lục tự động nhỏ. “Bởi vì đến lúc này, tôi ngờ rằng anh đã có kẻ thù nhiều như tôi”.

Ignatius lúng túng cầm lấy khẩu súng lục từ tay vị tướng, cho nó vào túi và lẩm nhẩm lời cảm ơn.

Không hề có thêm một câu trao đổi nào nữa giữa hai người, Ignatius bỏ lại nhà lãnh đạo của mình và được xe đưa trở về Bộ Tài chính. Thống đốc ngân hàng Trung ương Nigeria không hề hay biết và không bị bất cứ quan chức cấp cao nào ngăn cản. Ignatius hăng say bắt tay thực hiện sứ mạng mới của mình. Ông ta một mình nghiên cứu vào ban đêm, và không thảo luận kết quả với ai. Ba tháng sau, ông ta đã sẵn sàng bổ nhào xuống vồ mồi.

Ông Bộ trưởng chọn tháng tám để thực hiện một chuyến công du nước ngoài đột xuất bởi vì đây là khoảng thời gian mà hầu hết người Nigeria đi nghỉ và do đó sự vắng mặt của ông sẽ không gây chú ý.

Ông nhờ thư ký thường trực đặt chỗ cho ông, bà vợ và hai đứa con trên chuyến bay tới Orlando, và dặn dò kỹ lưỡng rằng các vé máy bay phải được thanh toán vào tài khoản cá nhân của ông.

Ngay khi họ tới Florida, cả gia đình lấy phòng tại khách sạn Marriott tại địa phương. Lúc đó ông mới thông báo với vợ, không một lời giải thích, rằng ông sẽ ở New York một vài ngày vì công chuyện rồi sau đó sẽ quay trở lại với ba mẹ con cho tới hết kỳ nghỉ.

Buổi sáng hôm sau, Ignatius để gia đình khám phá những điều kỳ bí của thế giới Disney trong khi ông lên chuyến bay tới New York. Ông đi một chuyến ngắn bằng taxi từ phi trường La Guardia tới phi trường Kennedy, sau khi thay đổi y phục và mua một chiếc vé du lịch khứ hồi bằng tiền mặt, Ignatius lên chuyến bay của hàng không Thụy Sĩ đi Geneva mà không bị nhòm ngó.

Khi tới thủ đô của Thụy Sĩ, Ignatius lấy phòng tại một khách sạn kín đáo, lên giường nghỉ ngơi và ngủ ngon lành một mạch tám tiếng đồng hồ. Trong bữa điểm tâm sáng hôm sau, ông nghiền ngẫm danh sách các ngân hàng mà ông đã cẩn thận soạn ra sau khi hoàn thành những cuộc điều tra ở Nigeria, mỗi một cái tên đều được viết ra đầy táo bạo bằng chính tay của ông. Ignatius quyết định bắt đầu tại ngân hàng Gerber et Cie, tòa nhà của nó ông quan sát thấy từ buồng ngủ khách sạn, nó chiếm giữ nửa đại lộ Avenue de Parchine. Ông kiểm tra số điện thoại với người giữ cửa khách sạn trước khi thực hiện cuộc gọi. Ông Chủ tịch đồng ý gặp ông lúc mười hai giờ.

Chỉ mang theo một chiếc cặp nhỏ trầy xước, Ignatius đến ngân hàng trước giờ hẹn vài phút – một điều khác thường đối với một người Nigeria, người thanh niên nghĩ bụng, anh ta mặc một bộ đồ xám lịch thiệp, sơ mi trắng, cà vạt lụa xám và đang chờ trong gian sảnh bằng cẩm thạch để đón chào ông. Anh ta cúi chào ông Bộ trưởng, tự giới thiệu mình là trợ lý riêng của ông Chủ tịch, và giải thích rằng anh ta sẽ tháp tùng Ignatius tới văn phòng của ông Chủ tịch. Anh nhân viên trẻ dẫn ông Bộ trưởng tới một chiếc thang máy đang chờ và không ai trong hai người thốt ra thêm một lời nào cho đến khi họ tới tầng thứ mười một. Anh ta gõ cửa nhẹ nhàng và một giọng nói cất lên “Entrez” (vào đi). Anh thanh niên lập tức chấp hành.

“Ông Bộ trưởng Tài chính Nigeria, thưa ngài”.

Ông Chủ tịch đứng lên sau bàn giấy và bước lên trước để chào vị khách. Ignatius nhận thấy cả ông ta cũng mặc một bộ complet xám, sơ mi trắng và cà vạt lụa xám.
“Chúc một buổi sáng tốt lành, thưa ngài Bộ trưởng”, ông Chủ tịch nói, “Mời ngài ngồi”.

Ông ta dẫn Ignatius tới bên chiếc bàn thủy tinh thấp, vây quanh là những chiếc ghế đầy tiện nghi ở phía xa của căn phòng.

“Tôi đã gọi cà phê cho cả hai chúng ta nếu ngài đồng ý”.

Ignatius gật đầu, đặt chiếc cặp trầy xước xuống mặt sàn bên cạnh ghế ngồi của mình và nhìn ra ngoài khung cửa sổ kính rộng lớn. Ông đưa ra mấy nhận xét nhỏ về khung cảnh tuyệt đẹp của đài phun nước kỳ vĩ trong khi một cô gái dọn cà phê cho cả ba người.

Khi cô gái đã rời khỏi phòng, Ignatius bắt đầu công việc.

“Ngài Quốc trưởng của tôi yêu cầu tôi tới thăm ngân hàng của ngài với một đề nghị khá khác thường”, ông ta mở đầu. Không một sự ngạc nhiên nào xuất hiện trên khuôn mặt ông chủ tịch hay anh trợ lý trẻ. “Ngài ấy đã cho tôi vinh dự tìm hiểu xem những công dân Nigeria nào có các tài khoản số tại ngân hàng của ngài”.

Khi biết được thông tin này, chỉ có cặp môi của ông Chủ tịch động đậy. “Tôi không thể tự do tiết lộ…”

“Cho phép tôi trình bày vụ việc của mình”, ông Bộ trưởng nói, nâng một bàn tay lên, “Đầu tiên, hãy cho tôi cam đoan với các vị rằng tôi tới đây với quyền lực tuyệt đối của chính phủ tôi”.

Không hề nói thêm một lời, Ignatius khéo léo rút ra một phong thư từ túi áo trong. Ông ta trao nó cho ông Chủ tịch, ông này rút bức thư bên trong ra và chậm rãi đọc.

Khi đã xem xong bức thư, ông chủ nhà băng hắng giọng: “Tài liệu này, tôi e rằng, thưa ngài, không có giá trị gì ở đất nước tôi”. Ông ta nhét nó lại trong bì thư và đưa trả cho Ignatius. “Tôi, dĩ nhiên”, ông Chủ tịch tiếp tục nói, “không một chút nghi ngờ rằng ngài có đầy đủ sự hậu thuẫn của ngài quốc trưởng của ngài, trong cả hai tư cách một là Bộ trưởng và một là đại sứ, nhưng điều đó không thay đổi được nguyên tắc bảo mật của ngân hàng trong những vấn đề như thế này. Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào chúng tôi cũng sẽ không tiết lộ tên của bất cứ người chủ tài khoản nào mà không được sự đồng ý của họ. Tôi lấy làm tiếc vì khả năng giúp đỡ hạn hẹp này, thế nhưng chúng đã và sẽ mãi mãi là nguyên tắc của ngân hàng này”. Ông Chủ tịch đứng lên cho rằng cuộc gặp gỡ đã kết thúc. Thế nhưng ông ta chưa dàn xếp xong với Ignatius quét sạch sẽ.

“Ngài Quốc trưởng của tôi”, Ignatius nói, giọng đã dịu bớt, “đã ủy quyền cho tôi tiếp cận ngân hàng của ngài để hoạt động như một trung gian môi giới cho mọi giao dịch làm ăn giữa đất nước tôi với Thụy Sĩ”.

“Chúng tôi rất sung sướng bởi sự tin cậy của ngài dành cho chúng tôi, ngài Bộ trưởng”, ông Chủ tịch trả lời, vẫn còn đứng. “Tuy nhiên tôi chắc chắn rằng ngài sẽ hiểu rằng nó không thể thay đổi nguyên tắc của chúng tôi về vấn đề bảo mật cho khách hàng”.

Ignatius vẫn bình tĩnh, không suy chuyển.

“Vậy thì tôi lấy làm tiếc thông báo với ông, ông Gerber, rằng đại sứ của chúng tôi ở Geneva sẽ được lệnh đưa ra một thông cáo chính thức cho Bộ Ngoại giao Thụy Sĩ về sự thiếu hợp tác từ phía ngân hàng của ông liên quan đến yêu cầu thông tin về các kiều dân của chúng tôi”. Ông ta đợi cho lời lẽ ngấm dần. “Tất nhiên các ông có thể tránh được rắc rối này bằng cách đơn giản là cho tôi biết những cái tên của đám người đồng hương của tôi, những người có tài khoản tại ngân hàng Gerber et Cie và số tiền dính dáng. Tôi có thể đảm bảo với ngài chúng tôi sẽ không tiết lộ nguồn thông tin”.

“Ngài cứ tự do thoải mái đưa ra một thông cáo như vậy, thưa ngài, và tôi tin tưởng chắc chắn rằng ông Bộ trưởng của chúng tôi sẽ giải thích cho ông đại sứ của ngài qua ngôn ngữ ngoại giao rất đỗi lịch thiệp rằng Bộ Ngoại giao không có thẩm quyền theo pháp luật Thụy Sĩ, yêu cầu những tiết lộ như thế”.

“Nếu sự việc đúng như thế, tôi sẽ lệnh cho Bộ Thương mại của chúng tôi ngừng tất cả các cuộc làm ăn hợp tác trong tương lai tại Nigeria với bất cứ một kiều dân Thụy Sĩ nào cho tới khi những cái tên đó được tiết lộ”.

“Đó là quyền của ngài, ngài Bộ trưởng”, ông Chủ tịch bình tĩnh trả lời.

“Và chúng tôi có lẽ cũng sẽ phải xem xét lại mọi hợp đồng mà những người đồng hương của ông hiện đang đàm phán tại Nigeria. Hơn nữa, tôi sẽ đích thân giám sát để không một điều khoản trừng phạt quốc tế song phương nào được áp dụng”.

“Ngài không thấy hành động như thế là vội vã quá hay sao?”

“Tôi xin đảm bảo với ông, ông Gerber, rằng tôi sẽ không mất ngủ một tí nào vì một quyết định như thế đâu”, Ignatius nói, “Thậm chí tôi cũng sẽ không tiếc những nỗ lực để khám phá ra những cái tên kia, buộc đất nước ông phải quỳ gối”.

“Biết làm sao được, thưa ngài Bộ trưởng”, ông Chủ tịch trả lời, “Tuy nhiên, nó vẫn không thể làm thay đổi chính sách hay nguyên tắc bảo mật của ngân hàng này”.

“Nếu sự việc vẫn cứ giữ nguyên như vậy, thưa ngài, ngay hôm nay tôi sẽ ra lệnh cho đại sứ của tôi đóng cửa sứ quán của chúng tôi tại Geneva và tôi sẽ tuyên bố đại sứ của các vị ở Lagos là persona non grata (nhân vật không được hoan nghênh)”.

Lần đầu tiên ông Chủ tịch rướn đôi lông mày.

“Thêm nữa”, Ignatius tiếp tục, “tôi sẽ tổ chức một cuộc họp báo ở London và nó sẽ làm cho giới báo chí trên khắp thế giới không còn nghi ngờ gì nữa về sự phiền lòng chán nản của ngài quốc trưởng của chúng tôi về thái độ của ngân hàng này. Sau một công bố như thế, tôi tin chắc ngài sẽ thấy rằng nhiều khách hàng của ngài muốn đóng tài khoản của họ lại, trong khi những người khác đã xem ngân hàng của ngài như một nơi trú ẩn an toàn trong quá khứ có thể sẽ thấy cần thiết phải tìm kiếm một nơi khác”.

Ông Bộ trưởng chờ đợi, thế nhưng ông Chủ tịch vẫn không nói gì.

“Thế là ngài không cho tôi một cơ hội nào”, Ignatius nói và đứng lên.

Ông Chủ tịch duỗi thẳng cánh tay, cho rằng sau cùng thì ông Bộ trưởng cũng phải đi. Nhưng rồi thật kinh hãi khi Ignatius đưa một bàn tay vào túi áo khoác và rút ra một khẩu súng nhỏ. Hai thầy trò ông chủ ngân hàng Thụy Sĩ sợ chết cứng người khi ngài Bộ trưởng Tài chính Nigeria bước lên phía trước và dí đầu ruồi kề thái dương ông Chủ tịch.

“Tôi cần những cái tên đó, ông Gerber, và đến giờ chắc ông đã nhận ra không gì có thể ngăn cản được tôi. Nếu ông không cung cấp chúng ngay tắp lự tôi sẽ bắn phọt óc ông ra. Ông có hiểu không?”

Ông Chủ tịch khẽ gật đầu, từng giọt từng giọt mồ hôi tứa ra trên trán ông ta. “Và kế tiếp sẽ là anh kia”, Ignatius bảo, hất hàm về phía anh thanh niên đang đứng lặng ngắt và tê liệt cách đó mấy bước chân.

“Đưa cho tôi tên tuổi của tất cả những người Nigeria có tài khoản ở ngân hàng này”, Ignatius nói khẽ khàng, nhìn hướng về anh thanh niên, “không thì tôi sẽ bắn phọt óc ông chủ tịch của anh tung tóe khắp tấm thảm xốp này. Ngay tức thì, anh nghe thấy không?” Ông ta nói sắc lẹm.

Người thanh niên hướng cái nhìn về ông Chủ tịch, giờ đây đang run lẩy bẩy như cầy sấy, nhưng ông ta vẫn nói rất rõ ràng, quả quyết: “Non, Pierre, jamais” (Không, Pierre, không bao giờ).

“D’accord” (Đồng ý). Anh trợ lý trả lời thì thầm.

“Các người không thể nói là tôi đã không cho các người cơ hội”. Ignatius kéo kim hỏa. Mồ hôi đang túa xuống khuôn mặt ông Chủ tịch, và anh thanh niên phải đưa mắt nhìn đi chỗ khác, kinh hãi chờ đợi tiếng súng nổ.

“Tuyệt vời”, Ignatius nói, khi ông ta bỏ khẩu súng xuống khỏi đầu ông Chủ tịch và quay trở lại chỗ ngồi. Cả hai thầy trò ông chủ ngân hàng vẫn còn đang run rẩy và vẫn không thể thốt nên lời.

Ông Bộ trưởng nhấc chiếc cặp trầy xước lên từ bên chiếc ghế ông ta ngồi, đặt nó lên trên mặt bàn kính trước mặt. Ông ta ấn vào hai móc khóa và nắp cặp bật mở.

Hai thầy trò ông chủ nhà băng nhìn chòng chọc xuống những hàng giấy một trăm đô la đóng gói gọn ghẽ. Chiếc cặp chật cứng không thừa một li. Ông Chủ tịch nhẩm tính nhanh rằng có lẽ nó lên tới năm triệu đô la.

“Tôi băn khoăn rằng, thưa ngài”, Ignatius nói, “không biết tôi sẽ mở một tài khoản ở ngân hàng của ngài như thế nào đây?”

Nguồn: Đại biểu nhân dân (Hưng Hải dịch)



 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)