Chùm truyện mini của LƯU NGÔ PHÚC (Trung Quốc)

Thứ năm - 15/03/2018 14:37
* NIỀM VUI

Sắp Tết rồi, Tiểu Lộ bước ra khỏi cổng cơ quan,cậu ghé vào sạp hàng ven đường mua một thùng cam đường Lĩnh Nam Quảng Đông, loại hàng nhái, và một túi bánh giá rẻ.

Sau đó, Tiểu Lộ mua vé xe để về nhà.

Tết đến rồi, đáng lẽ ra cậu phải vui mừng lắm, nhưng trong lòng cậu lại nặng trĩu, không thể nào vui lên được. Bởi lẽ, những nhân viên chính thức trong cơ quan mỗi người đều được phát một thùng cam đường Lĩnh Nam Quảng Đông chính hiệu và một túi bánh cao cấp, không những thế, mỗi người còn được phát tiền thưởng tết 800 đồng.

Nhưng Tiểu Lộ thì không được như vậy, cậu không những không có tiền thưởng Tết, mà cam và bánh cũng chẳng có bởi vì cậu đang là nhân viên hợp đồng.

Lúc đi ra khỏi cổng cơ quan, Tiểu Lộ bắt gặp sự vui vẻ hạnh phúc của những nhân viên chính thức trước thềm năm mới.  Nhìn họ, rồi lại nhìn mình, dòng nước mắt cứ trực trào ra. Dù cố gắng lắm nhưng Tiểu Lộ cũng không thể vui lên được. 

Cậu suy nghĩ miên man. Sau cùng, cậu nghĩ, Tết đến rồi, mình vui hay không vui không quan trọng. Bất luận thế nào, quan trọng nhất vẫn là mẹ mình cảm thấy vui vẻ.

Về đến nhà, vừa bước vào cửa, Tiểu Lộ đã gọi to: “Mẹ ơi, mẹ ra xem này, mẹ xem cơ quan con cũng được đấy chứ! Họ cho quà Tết này, mẹ nhìn xem, vừa được một thùng cam lại còn vừa được một túi bánh to này!”

Người mẹ đón lấy thùng cam và túi bánh từ tay Tiểu Lộ, bà tỏ ra vô cùng phấn khởi. Sau đó, bà cũng lấy từ trong túi áo một bao lì xì. Bà cẩn trọng rút ra trong bao lì xì 3 tờ 100 đồng còn mới toanh. Bà vui mừng nói với con trai: “Cơ quan mẹ năm nay làm ăn cũng được, nhân viên ai cũng được tiền thưởng, mỗi người được 300 đồng tiền thưởng liền con ạ!”. Nói xong, trên nét mặt bà cũng ửng đỏ vì có chút bối rối.


Nhìn thấy sự vui mừng của mẹ, Tiểu Lộ tự nhiên cũng thấy hạnh phúc, có một niềm vui bất chợt trào dâng trong lòng.

Nhưng, Tiểu Lộ nào đâu biết rằng, cơ quan của mẹ cậu tương lai cũng chẳng còn sáng sủa, họ đã bị phá sản và mẹ cậu đã thôi việc được một thời gian. 300 đồng này là do mẹ cậu từ lâu bán phế liệu tiết kiệm được. Gần Tết, bà mang số tiền đó ra ngân hàng đổi được 300 đồng tiền mới.

Tết đến rồi, để con trai cảm thấy vui vẻ, người mẹ đã chôn giấu nỗi niềm riêng trong lòng mình.
 
niemvui
 

* NGƯỜI HAY QUÊN
 
Trương Tam Tín bước vào phòng khám. Bác sỹ mời anh ngồi xuống.

Trương Tam Tín cẩn thận ngồi xuống trước mặt bác sỹ.

Bác sỹ hỏi: “Anh khám bệnh gì?”

Trương Tam Tín nói: “Tôi bị bệnh....bệnh hay quên...quên mọi việc đã xảy ra, chỉ cần cách một đêm là tôi quên hết sạch mọi thứ bác sỹ ạ.”

Bác sỹ xem qua tưa lưỡi, rồi khám con ngươi và bắt mạch cho Trương Tam Tín.

Sau khi đã khám qua mọi thứ, bác sỹ hỏi: “Xin hỏi, anh tên gì? Họ gì?”

Trương Tam Tín lắc lắc đầu:  “Xin lỗi, tôi quên mất rồi!”

“Bố mẹ anh bao nhiêu tuổi rồi?”

Trương Tam lại lắc đầu: “Rất xin lỗi bác sỹ, tôi không thể nhớ được!”

Bác sỹ lại hỏi: “ Thế anh có nhớ vợ anh tên là gì không?”

Trương Tam Tín vẫn lắc đầu: “Xin lỗi, tôi không thể nhớ rõ!”

“Anh lấy vợ được mấy năm rồi? Con anh là trai hay gái?”

Trương Tam vẫn lắc đầu tỏ ra không nhớ gì hết.

“Thế anh có nhớ hôm qua anh làm những việc gì không?”, bác sỹ kiên nhẫn hỏi Trương Tam Tín.

 
FullSizeRender (27)


“Bác sỹ hỏi tôi hôm qua hả? À, tôi chỉ nhớ là hôm qua cơ quan phát lương, còn các việc khác tôi quên sạch sành sanh rồi, thật sự là tôi không thể nhớ gì cả!”

“Vậy anh có nhớ mỗi tháng lương anh nhận bao nhiêu tiền không?”

Trương Tam Tín đưa tay lên, tách từng ngón rồi đếm đếm.

“Lương mỗi tháng của tôi là 1987 đồng 5 hào, thiếu 12 đồng 5 hào nữa là đầy 2000 đồng đấy! Cái này thì tôi nhớ rõ lắm, chắc chắn không sai đâu!”

“Ồ, thế thì, anh nói cho tôi biết, anh đang mang theo bao nhiêu tiền trong người vậy?”

“3819 đồng 5 hào... Đúng rồi!... Đồng 5 hào là một đồng xu!”

Vị bác sỹ ồ lên một tiếng, cúi xuống ghi vào phần giá tiền trong đơn thuốc là 3819 đồng 5 hào. Sau đó ông nói với Trương Tam Tín: “Anh đi lấy thuốc đi!”

Trương Tam Tín cầm lấy đơn thuốc xem một lượt rồi vội kêu lên: “Ơ, bác sỹ à, bác sỹ quên kê đơn thuốc cho tôi à? ”

Bác sỹ vỗ vỗ đầu như vừa nhớ ra: “Ai dà! anh xem, cái trí nhớ của tôi có chán không! Lúc nào cũng chăm chăm nhớ đến giá tiền nên quên sạch luôn cả việc kê đơn thuốc!”
 
TƯỜNG VY (dịch) 

Minh họa của PHẠM HÀ HẢI


 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo