Con ma của rừng già

Thứ hai - 07/11/2016 12:20
. KIỀU DUY KHÁNH

- É, thằng Dự ơi. Con rắn xanh bị đứt một khúc đuôi... đúng là cái con rắn nó cắn nả ngoài bờ suối hôm nọ đây mà. Nó... nó đang nằm trong góc nhà.

Bà Súa mặt tái mét chạy từ trong nhà ra hốt hoảng. Dự đang ngồi gục đầu bên bậc cửa, lòng đầy lo lắng, sợ hãi, cứ như con cáo bị trói chặt đang ngồi nhìn nồi nước sôi, biết mình sắp bị nhúng vào mà chẳng còn cách nào thoát được. Nghe tiếng mẹ, Dự bừng tỉnh, nhặt vội khúc cây ngoài sân, lao vào trong góc nhà. Trên cái ban thờ nhỏ, cái tượng ma chài bằng gỗ mun đã vỡ làm đôi. Con rắn xanh nằm cuộn tròn quanh cái tượng. Dự định giơ gậy vụt con rắn nhưng nó đã chết từ bao giờ, đầu gục lên nửa cái tượng, mắt vẫn mở tròn, trắng đục. Miệng con rắn còn ngậm cái gì đó quen quen. Dự vội cầm lên xem, thấy rủn hết người. Trời ơi, là cái lá bùa chài. Lá bùa chài đựng trong cái túi bóng nhỏ...
 
*
*    *
Lội bì bõm qua con suối Tô Buông, lòng đầy bực bội, Dự quăng đánh quạch cái nỏ và ống tên lên tảng đá nhẵn thín, nằm sõng soài ra bãi cỏ non bên bờ suối, thở dài chán nản. Lùng sục hết cả buổi sáng khắp cánh rừng San Phả nhiều con thú nhất, thế mà cuối cùng lại phải về tay không. Đây là lần đầu tiên Dự vác nỏ vào rừng mà không săn được con thú nào. Không phải là Dự không gặp con thú để bắn. Bên bụi tre mạy sang, một đàn gà rừng đang bới mồi lích rích. Trên ngọn cây mắc pọp, đôi cầy hương đang đuổi nô nhau tình tứ và dưới bãi cỏ non mơn mởn cạnh lạch nước nhỏ, con hoẵng đang say gặm cỏ. Đã hơn chục lần Dự giương nỏ, nhưng không hiểu sao cứ mỗi lần chuẩn bị bật lẫy là tim Dự lại đập mạnh, cái tay cầm nỏ lại run. Hơn mười mũi tên bay đi đều lệch mục tiêu. Đối với một tay đi săn có tiếng trong bản như Dự mà phải vác nỏ về không thì đúng là một chuyện lạ. Nằm nghỉ, thấy mùi thơm ngòn ngọt của cây cỏ, lòng Dự cũng bớt đi chút bực bội nhưng bụng vẫn cứ cồn cào. Không hiểu hôm nay có chuyện gì mà bụng Dự cứ nóng thế chứ.

Một cảm giác lành lạnh, trơn tuột, buồn buồn dưới gáy, lạnh cả sống lưng, Dự vội chồm dậy. Trong  lùm cỏ non chỗ Dự vừa gối đầu, một con rắn xanh biếc như màu cỏ đang khoanh tròn nằm ngủ. Khắp người Dự nổi gai ốc. Rắn xanh mắt đỏ là loài rắn cực độc, chỉ cần bị cắn một nhát, nếu không tìm lá thuốc đắp kịp là được nằm trên giường nghe thầy cúng Sồng A Tùa đọc cho nghe bài Khua kệ để về mường trời ngay. Cũng may loài rắn này ban ngày bị mù hẳn nên không cắn, chứ ban đêm thì nó nhanh và tinh còn hơn con cú mèo, đè vào nó thế này thì xong rồi.
*
*    *
- Dự à, mày biết gì chưa? Tối qua thằng Dia nó bắt con Xía về làm vợ rồi đấy. Nó nhờ tao và thằng Sua mang hai lít rượu ngô để đi báo với bố mẹ cái Xía. Bố mẹ cái Xía đã đem cái ghế ra giữa nhà để chúng tao đặt can rượu thưa chuyện. Chịu uống chén rượu ngô rồi lại còn cười vui nữa. Bố thằng Dia cũng đã làm lễ cúng để ma nhà nhận mặt con dâu, chúng nó đã nắm tay dắt nhau đi vào cửa chính rồi đấy.

Vừa về tới nhà, vẫn còn chưa hết bực bội thì thằng Khua chạy sang leo lẻo. Dự thấy tai mình như ù đi. Dự lảo đảo bám vội vào cái khung dệt vải của mẹ. Một lúc sau Dự mới lấy lại thăng bằng. Dự lao tới, túm cổ áo thằng Khua, gầm lên. Mày nói thật à? Thằng Dia nó đã bắt con Xía về làm vợ rồi à? Sao mày không nói cho tao biết từ tối qua để tao đi chặn đường cướp lại con Xía? Mày là bạn tao mà lại đi giúp cho thằng Dia. Cái thằng bạn xấu hơn cái đũng quần thủng này, mày cút đi.

 
Ma rung gia
Minh họa: Đỗ Dũng

Cả buổi trưa, Dự ngồi ngoài gốc đào, lòng buồn hơn cái chõ xôi mùa đói. Cái Xía xinh gái nhất bản Xím Vàng này đã có chủ rồi. Dự thích cái Xía từ ngày ngực nó còn nhu nhú như hai cái đầu con quay đội lên sau lớp áo cơ. Có lần Dự rình trộm cái Xía tắm ngoài máng nước. Dự thấy run, ngẩn hết cả người. Da cái Xía trắng mịn hơn cả quả vải rừng bóc vỏ. Ngực cái Xía căng mẩy như quả bí non ngoài bờ rào. Cái Xía chẳng biết Dự nhìn trộm, cứ vô tư vừa tắm vừa xoa xoa hai cái vú vẻ thích thú làm Dự cứ há cái mồm, tròn cái mắt ra. Người Dự cứ lâng lâng, rạo rực...

Dự đã ngồi dưới gốc mận tam hoa ngoài vườn nhà Xía không biết bao mùa trăng, đến nỗi cái gốc mận còn nhẵn hơn cả cái sân. Đêm nào Dự cũng ngồi từ lúc đàn gà bắt đầu nhảy lên cây ngủ đến khi nghe con hoẵng tác ba tiếng trong rừng, cái loa đài hát hết mười bài lại quay lại hát lại, thế mà chưa đêm nào Xía đi ra. Xía không chịu ra thì Dự vào nhà. Nhưng vào nhà chơi chỉ có bố Xía rót nước cho Dự uống, còn Xía cứ mải miết thêu váy cùng mẹ, cứ như không biết Dự đến chơi vậy. Không thèm chào nhau một câu, không thèm nhìn nhau một cái, Dự chào về mà Xía cũng không thèm ngước lên. Khinh nhau quá rồi. Thế này thì tức quá. Nhưng càng tức lại càng thấy thích Xía hơn. Đã có lần Dự đánh liều chặn Xía lại trên đường đi nương. Tôi muốn bắt Xía về làm vợ đấy. Ưng thì tối mai tôi mang xe máy đẹp đến đón Xía về. Tôi mới bán con trâu để mua cái xe máy đẹp nhất bản đấy. Xía lấy tôi, tôi dạy đi xe máy, xuống chợ ngồi trên xe máy thích hơn đi bộ dắt con ngựa mà. Xía chẳng đỏ mặt khi nghe Dự tỏ tình. Xía vẫn vác cuốc đi. Tôi không thích anh Dự, không muốn về làm vợ anh Dự. Tôi có người khác rồi.

Dự cứ đứng nhìn theo cái váy đung đưa như múa của Xía xa dần, vừa tức vừa tiếc nuối. Ngày xưa mẹ bảo nếu Dự ưng đứa gái nào, chẳng cần hỏi xem nó có đồng ý không, cứ đến mà bắt trộm đem về. Đứa gái dù không thích nhưng ma nhà chồng đã nhận mặt rồi thì vẫn phải ở. Ở lâu rồi, có con với nhau rồi, dần dần sẽ thích nhau thôi. Nhưng bây giờ thì khác. Đứa con gái mà không ưng ngồi lên sau xe máy thì dù có bắt về, có làm lễ để ma nhà nhận mặt rồi nó cũng cứ trốn về, có khi còn viết đơn báo ra xã thì rách việc to. Dự không dám bắt cóc Xía, nhưng Dự quyết không bỏ cuộc. Không thích nhưng cứ đến nhiều sẽ phải thích. Gió thổi nhiều, cái cây to cũng còn bị nghiêng. Đồ xôi nhiều, cái nồi đồng còn bị thủng cơ mà.

Nhưng Dự chưa kịp làm cho cái cây bị nghiêng, cái nồi đồng bị thủng thì Xía đã về làm vợ Dia. Dia nghèo hơn nhà Dự, Dia có mỗi cái xe cũ, mỗi lần nổ lên nghe phành phạch như cái máy cưa. Dia chỉ hơn Dự cái học giỏi. Dự học hết cấp hai thì ở nhà đi xẻ gỗ, Dia thì đi học suốt. Chẳng biết Dia học đến lớp nào mà giờ thấy về làm cán bộ thú y xã. Trong xã, trong bản nhà nào có con trâu, con bò, dê, lợn ốm là thấy Dia đến tiêm. Dia còn giúp người trong bản thụ tinh nhân tạo cho con trâu con bò, con lợn. Dia bảo lấy tinh nhân tạo thì con trâu, con bò, con lợn to hơn, đẹp hơn, bán được nhiều tiền hơn. Dự ghét Dia từ ngày còn đi học. Dự và Dia cùng lớp. Dia thì suốt ngày được cô giáo khen, còn Dự thì luôn bị cô giáo phê bình. Tức lắm nên tan học là Dự chạy trước, chẳng bao giờ đi cùng Dia. Bây giờ thì chính Dia lại cướp mất đứa con gái Dự thích khiến Dự càng tức hơn gấp bội.

Từ ngày Xía về làm vợ Dia, lúc nào Dự cũng thấy buồn. Lòng như nương lúa ngày nắng hạn. Mỗi buổi đi xẻ gỗ qua nhà Dia, nhìn vợ chồng Dia cứ rúc rích trêu nhau rồi cười khúc khích là Dự lại sôi máu lên, chỉ muốn lao vào đấm cho Dia một trận. Nỗi căm tức trong Dự cứ bốc lên ngùn ngụt, cứ như cái nương đang cháy lại gặp gió mạnh. Tức nhiều nên trong đầu Dự lúc nào cũng nghĩ đến những chuyện xấu. Hừ, cái thằng Dia, mày dám cướp mất người yêu của tao thì tao phải làm cho mày khổ, phải làm cho cái Xía hối hận vì đã lấy mày. Tao sẽ làm cho nó ghét mày, bỏ mày. Nó bỏ mày thì tao sẽ có cách bắt nó về làm vợ tao. Đang bị đói thì dù phải ăn cái quả bị ong châm, ăn củ mài bị cắn dở còn hơn là ngồi nhịn đói. Mắt Dự vằn đỏ những tia máu căm hận. Dự lóe lên mưu độc. Dự nghĩ tới bài chài của bố. Bố bảo ngày xưa bản Xím Vàng nhiều người biết chài lắm. Tức nhau cái gì là chài cho nhau bị điên, bị chết. Chài cho cái mũi tên độc mọc đầy trong bụng, chài cho người bị chài cứ tưởng mình là con chim, cứ leo lên cây cao rồi nhảy xuống. Nhưng làm hại người khác thì người làm chài cũng bị mất nhiều tuổi thọ, gặp nhiều tai ương, rủi ro, nên dần dần cả bản không ai làm chài hại người khác nữa.

Ông Của, bố đẻ Dự lúc sống là thầy cúng nổi tiếng nhất bản. Ông cũng biết bài chài độc. Ông đã dạy cho Dự học hết những bài cúng ông biết. Riêng cái bài chài thì ông cứ đắn đo không truyền. Mãi tận khi sắp chết, cái đầu không còn tỉnh táo nữa, ông mới đưa cho Dự cái tượng gỗ mun đã được nhập ma chài và dạy cách làm chài. Dự à, cái bài chài ông bà tổ tiên để lại cho ta, nhưng nó độc lắm, ta không muốn truyền dạy cho con, nhưng không dạy thì sợ ông bà tổ tiên trách giận, không mặc cho ta cái áo lanh khi về gặp. Ta truyền cho con nhưng chỉ để biết thôi, đừng bao giờ đem ra hại ai đấy. Cả đời ta chỉ dùng chài có một lần. Cái ông Tùa tốt bụng ở cuối bản từng bị ta chài đấy. Ngày xưa ông ấy là thống lí Vàng A Tùa ác nhất vùng, người Mông ta ai cũng sợ, cũng  ghét. Có lần ông ta cưỡng hiếp người vợ cũ của ta sau đó vứt vào rừng cho hổ ăn thịt. Ta không muốn dùng chài, nhưng nó ác quá. Cái ác thì phải diệt đi để bảo vệ cái tốt. Ta đã chài cho tên thống lí bị ngớ ngẩn. Nhưng từ ngày bị ngớ ngẩn nó lại trở nên hiền lành, không hại ai lại còn biết giúp người khác. Thống lí bị điên, vợ con rồi người hầu tranh nhau lấy của rồi bỏ đi. Ông ta thành kẻ lang thang không có cửa nhà. Ta phải vận động mọi người cùng nhau chặt gỗ làm cho nó cái nhà để ở. Người Mông ta chỉ ghét cái ác, khi thống lí không còn ác nữa thì lại thương, lại cùng nhau giúp. Nhưng nhìn ông Tùa như thế ta lại thương nên cúng bắt bùa chài ra khỏi người ông ấy. Từ khi giải xong chài trong người, ông ấy cũng không còn độc ác nữa mà còn thành người tốt bụng.

Nhưng sự thù hận đã làm Dự quên hết lời bố dặn. Dự quyết thực hiện âm mưu của mình. Phải chài cho thằng Dia bị điên như tên thống lí ngày xưa.
Lấy một mảnh giấy mẹ mới làm từ bột cây măng già, Dự xé cái giấy thành hình người, ghi tên Dia vào, đặt cái tượng gỗ ma chài lên, rồi Dự lầm rầm đọc cúng. Giọng Dự lành lạnh, âm u, rờn rợn. Xong, Dự gói cái mảnh giấy hình người vào một cái túi giấy bóng nhỏ để cái tên Dia ghi trong đó không bao giờ bị phai. Dự  đem cái giấy đi vào rừng. Phải vứt thật xa để cho Dia bị điên mãi mà không ai giải được. Bỗng dưng Dự nhớ tới con rắn xanh hôm trước bắn trượt bên bờ suối. Dự đi về phía đó. Con rắn vẫn khoanh tròn ngủ trong lùm cỏ. Bắt một con ngóe con, Dự nhét mảnh giấy vào mồm con ngóe rồi vứt về phía con rắn. Con rắn đang ngủ, bỗng thấy mùi tanh. Mắt không nhìn thấy nhưng mũi nó thì thấy ngay. Chỉ bằng một cú đớp, con ngóe đã nằm gọn trong cái bụng đã đói meo từ đêm hôm qua.
 
*
*    *
Xía giật mình tỉnh giấc bởi tiếng hét thất thanh của Dia.
- Rắn... con rắn to mày về hại tao à.
Xía ngơ ngác còn chưa hiểu chuyện gì thì Dia đã co chân đạp Xía ngã lăn xuống đất. Bố mẹ ở nhà ngoài nghe tiếng Dia hét vội bật điện lên. Dia ngồi nép vào tận góc giường, run rẩy, mắt lấm lét nhìn Xía vẻ sợ hãi. Cả nhà cứ tưởng Dia nằm mơ. Nhưng không phải Dia mơ. Ánh điện vừa sáng, nhìn thấy bố mẹ, Dia sợ hãi hét ầm lên. Rắn. Sao nhiều rắn muốn hại ta thế này. Rồi Dia bò vào gầm giường trốn. Phải vất vả lắm cả nhà mới lôi được Dia ra. Bố vạch cổ Dia xem, nhìn cái vệt đỏ hình con rắn cuốn quanh cổ Dia, ông rú lên. Đù ơi, thằng Dia nhà ta bị người xấu nó làm chài rồi. Thằng Dia nó có làm gì ác đâu mà có người hại nó độc như thế này chứ.

Dia đã thành một người khác. Dia không còn xuống ủy ban xã làm việc nữa. Ngày nào Dia cũng lang thang ngoài đường, miệng nghêu ngao hát. Thỉnh thoảng gặp một người đi đường, Dia lại chui vào một cái hốc đá, run rẩy. Con rắn to tìm hại ta đấy. Ta là con ngóe. Con rắn nó thích ăn con ngóe...

Từ ngày Dia bị điên, Xía bỏ đi nương, bỏ cả chăn bò chăn dê. Ngày nào Xía cũng lẽo đẽo theo chồng. Dia cởi áo quần thì Xía lại nhặt mặc vào cho. Dia đánh Xía, chửi Xía là con rắn ranh, Xía chỉ im lặng. Đêm Dia ngủ ngoài rừng, Xía ngồi cạnh để đuổi muỗi, vắt, canh thú. Mấy hôm nay, ngày nào đi xẻ gỗ, Dự cũng gặp Dia đi lang thang, miệng cười hềnh hệch, còn Xía tất tưởi theo sau. Nhìn Xía mà Dự thấy xót xa. Mới có mấy ngày mà Xía hốc hác, quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù, chẳng còn giống cô gái Xía xinh đẹp ngày nào. Nhìn vợ chồng Dia lúc này, ai cũng phải chảy một ít nước mắt. Dự không chảy nước mắt, nhưng Dự không thấy thù hận, ghen tức, hả hê như trước. Có cái gì hiu hắt như khe núi sâu lúc chiều hết nắng loáng phủ lên trên mặt Dự. Dự cứ đứng nhìn theo bóng hai vợ chồng Dia tất tả, ngật ngưỡng khuất dần sau khe núi.

Mấy hôm nay Dự mất ngủ. Cứ chợp được một tí là Dự lại mơ thấy vợ chồng nhà Dia. Thế là Dự lại tỉnh, không sao ngủ lại được. Trong lòng Dự mọc lên một cái mầm hối hận, như cây gai móc mèo bỗng mọc ra một cái nụ hoa đẹp. Cái nụ hoa cứ to dần làm Dự càng mất ngủ nhiều hơn. Bây giờ Dự mới nhớ lời của bố dặn lúc truyền dạy cho Dự bài chài. Dự thấy lo lắng và sợ hãi. 
*
*    *
Bà Khoa ì ạch cõng mẹ Dự từ ngoài suối về, bà gọi to, giọng hớt hải:
- Dự à, mẹ mày bị con rắn xanh nó cắn vào tay lúc đi cắt cỏ ngoài bờ suối, nặng lắm. Mày phải đưa mẹ đến chỗ thầy thuốc tìm lá đắp ngay. Bản ta có mỗi thằng Dia nó biết lấy lá chữa rắn cắn, nhưng giờ nó bị điên thế này thì không nhớ được gì đâu, mày phải đưa mẹ sang bên bản Yên, đến nhà ông Lao La, ông ấy biết lấy lá chữa rắn cắn đấy. Nhưng từ đây đi đến bản Yên xa lắm, phải mất một giờ đi xe máy đấy, mày phải đi nhanh mới kịp.

Nghe tiếng bà Khoa, Dự vội lao ra. Mẹ Dự mặt tái xanh như cái tàu lá ráy bị chặt lúc nắng đang lử lả, hơi thở đã yếu lắm. Cái ngón tay bị con rắn cắn được buộc chặt để nọc độc khỏi chạy vào người.  Nhưng cái ngón tay còn to hơn cả cổ tay Dự, tím bầm.

Dự vội lấy xe máy, nhờ bà Khoa ngồi sau ôm mẹ, Dự phóng nhanh đến nhà ông Lao La. Ông Lao La bó nắm lá thuốc giã nát đắp vào vết rắn cắn đã tím đen như quả trám núi. Cũng may còn cứu được tính mạng, nhưng cái ngón tay thì phải bỏ đi thôi, tại đến muộn quá mà. Giá đến nhanh nửa tiếng thì may ra...

Mẹ Dự từ hôm bị rắn cắn, dù thoát chết nhưng bị mất một ngón tay, lại ảnh hưởng của cái nọc độc nên gầy yếu hẳn đi. Cũng từ hôm đó Dự không chợp mắt được tí nào. Bây giờ Dự không chỉ hối hận mà còn lo sợ. Có khi nào việc Dự chài Dia đã đem tai họa đến cho mẹ. Phải giải bùa cho Dia thôi, nếu không thì không chỉ mẹ mà có khi cả Dự, cả cái Thùa em gái Dự cũng sẽ gặp chuyện chẳng lành mất thôi. Nhưng bài giải chài thì bố chưa kịp truyền dạy cho Dự. Dự tìm đến nhà thầy cúng Vàng Lao Pua. Ông Pua nhìn xoáy vào mắt Dự. Chưa cần hỏi thì ông cũng đã biết chuyện xảy ra. Có cách giải bùa cho Dia đấy. Mày phải tìm được cái giấy yểm ma chài về đây, ta sẽ mo để gỡ nó ra. Nếu không tìm được cái giấy ấy, thì chỉ còn cách là mày phải đỡ lấy cái ma chài từ người thằng Dia, Dự à. Dia bị điên mấy ngày thì mày cũng phải điên từng ấy ngày, hết từng ấy ngày ta sẽ giải con ma chài đi khỏi người mày.

Dự vội ra bờ suối, bới tìm trong lùm cỏ xanh, nơi con rắn xanh thường ngủ ở đó. Hôm qua Dự vào rừng, vẫn thấy con rắn nằm ngủ trong bụi cỏ, thế mà hôm nay bới tìm mãi mà không thấy bóng nó đâu. Hôm sau, hôm sau nữa Dự lại ra tìm nhưng tuyệt nhiên không thấy. Chiều qua cái Thùa đi nương bị trượt ngã gãy tay làm Dự lại càng thấy lo sợ. Không tìm được con rắn thì chỉ còn cách gánh con ma chài từ người Dia sang. Nhưng vừa nghĩ tới đó Dự đã thấy toát mồ hôi. Dia đã bị điên nửa tháng, nếu gánh con ma chài cho nó thì Dự cũng bị điên nửa tháng. Dia điên thì còn có Xía đi theo nhặt cái áo cái quần. Dự thì mẹ ốm, em gái gãy tay, không ai đi theo, cứ cởi trần cởi truồng ra thế thì người trong bản cười cho chết. Nhưng không giải được cho Dia thì không biết còn chuyện gì sẽ đến. Dự tự làm cái xấu thì Dự phải tự gánh về mình, không thể bắt mẹ, bắt em gái phải gánh chịu được.

Sau một đêm suy nghĩ đến dài cái râu, Dự đến nhà thầy cúng Vàng Lao Pua. Sau khi cúng xong, thầy quay sang bảo Dự:
- Mày về đi. Ba ngày sau vào đúng nửa đêm, khi con cú trong rừng Cô Linh kêu đúng ba tiếng thì con ma chài sẽ đi từ người Dia sang người mày đấy Dự à.

Ở nhà thầy cúng về, Dự như người bị bắt mất bảy cái vía tốt, ba cái hồn khôn. Dự không ăn, không ngủ. Cái đầu lúc nào cũng nghĩ, cũng lo. Mới có hai ngày, con ma chài chưa đi sang mà Dự đã phờ phạc, héo rũ, râu mọc tua tủa. Cứ nghĩ đến ngày bị con ma chài đi vào người là Dự lại sợ hãi. Nắm lá ngón hái về nhưng Dự không dám nhai, vứt đi, hôm sau lại ra rừng hái nắm khác...

Đêm thứ ba, Dự như một cái xác khô. Dự gọi mẹ, phều phào. Nả à, con mà bị điên như thằng Dia thì nả trói con vào cái cột, đừng để con bỏ cái quần, cái áo đi lang thang nhé, con chỉ bị điên hai tuần thôi...
Mẹ Dự ngạc nhiên nhìn con. Ơ cái thằng này, mấy hôm nay có con ma ở trong người mày à? Muốn khôn không muốn lại muốn bị điên. Thôi, ngủ đi, khuya rồi đấy, ngồi ngoài này sương nhiều, bị cảm thì khổ. Bảo bắt về cho mẹ một đứa dâu ngoan thì không nghe...
Mẹ Dự tập tễnh đi vào nhà. Đi đến góc nhà, nơi đặt cái ban thờ ma chài, bà bỗng rú lên...
*
*    *
Dự vội bóc cái túi bóng ra. Cái hình người bằng giấy ghi tên Dia ở đấy vẫn còn nguyên vẹn. Dự muốn hét lên vì sung sướng. Cầm cái bùa chài, Dự lao ra khỏi nhà. Con đường đến nhà thấy cúng Vàng Lao Pua ngoằn ngoèo, xa tít tắp như một sợi lanh dài. Con đường như được phủ bằng ánh trăng và sương đêm bồng bềnh. Dự không còn thấy mệt, chân Dự hối hả những bước trên con đường đầy trăng. Kia rồi, nhà thầy cúng Vàng Lao Pua đã hiện ra, vẫn sáng ánh đèn. Dự chạy nhanh hơn.

Cú... cú... cú... Trong cánh rừng Cô Linh, con cú già đã kêu lên ba tiếng. Tiếng chim đêm xa vắng rơi vào trăng, bồng bềnh. Dự cầm cái bùa chài, ngửa người bàng hoàng, thấy thân mình bỗng nhẹ bẫng như rơi xuống một khoảng đầy sương…
 
 K.D.K

               
 
               
 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 14 trong 3 đánh giá
Xếp hạng: 4.7 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu thuyết của Gabriel García Márquez

Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu...

Cuộc đời của Escobar là khối mâu thuẫn lớn, bởi sự đối lập giữa thiện - ác, thiên thần - ác quỷ, nhân từ - máu lạnh, do đó, hắn có sự hấp dẫn lớn đối với quần chúng hơn bất kì tên trùm tội phạm nào. (PHAN TUẤN ANH)

 
Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ - nguyên mẫu và nỗi oan của một con người

Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ -...

Trong các tiểu thuyết của tôi, nhân vật chính hay phụ đều được xây dựng từ những chi tiết rất thực mà tôi tích lũy được. Thường thì, chỉ từ một chi tiết rất nhỏ, bất chợt gặp trong đời sống mà tôi hình dung ra tính cách của một con người. (XUÂN ĐỨC)

 
Lần đầu tiên một nhân vật tiểu thuyết có chức danh này

Lần đầu tiên một nhân vật tiểu...

Ai đọc cũng nhận ra tâm thế người viết là người trong cuộc, là xây dựng chứ đâu phải là người đứng ngoài chửi đổng cho sướng miệng. (Bài viết của NGUYỄN BẮC SƠN).

 
"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh ghép kí ức

"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh...

Là truyện ngắn viết bằng nỗi nhớ và kí ức nên hầu hết các nhân vật trong truyện đều được tôi nhào nặn từ các nguyên mẫu. Nhưng để có được một nhân vật hoàn chỉnh tôi đã “thuổng” của đồng đội mỗi người một vài nét ngoại hình, tính cách

 
Thực tế đời sống và nhân vật trong "Dòng sông phẳng lặng"

Thực tế đời sống và nhân vật trong...

Trong cuộc đời viết văn của mình, rất hiếm trường hợp tôi lấy nguyên mẫu ngoài đời để tạc nên nhân vật trong tác phẩm. Nhưng không có thực tế đời sống thì không thể làm nên các nhân vật đó. (Tô Nhuận VĨ)

Quảng cáo