Ung thư

Thứ sáu - 28/04/2017 13:14
.TRUNG TRUNG ĐỈNH
 
Tôi đang ngơ ngẩn buồn vì nỗi căn bệnh hiểm nghèo của ông bạn già ngày càng trầm trọng. Tuổi già vốn có nhiều mặc cảm, lại hay núng thế, dễ gây giận hờn. Nhưng riêng ông, từ ngày mắc bệnh, lúc nào ông cũng tỏ ra khí phách. Thực ra không phải ông cố làm thế, mà đúng là ông có khí phách thật. Ông mô tả căn bệnh trong cơ thể mình như là một chiến sĩ mô tả trận đánh, đã và đang diễn ra ở điểm cao trào. Có điều, chính ông cũng tránh, không gọi đúng tên nó, ấy là bệnh ung thư. Chiều nay tôi vào thăm ông ở bệnh viện. Ông hớn hở nắm tay tôi với giọng hào sảng “Cậu xem này”, ông rướn rướn người rồi chỉ tay lên mặt mình. “Phải dùng cả hai lực lượng tinh nhuệ”, ý ông muốn nói Đông - Tây y kết hợp, “đánh dồn từ trên đầu não xuống”. Ông nói về cái sự “đánh” khối u. Đúng là mấy cái khối u trên má, trên gáy ông tuần trước còn như quả ổi, vậy mà bây giờ mất sạch. Ông chỉ xuống bắp chân và chìa cánh tay sưng tấy, tiếp: “Đánh dồn xuống rồi lại đẩy lên, ắt chúng phải tìm được đường thoát ra ngoài”. Ông cười và nghiêng vai, trật cái u căng cứng đã nứt rạn, bảo tôi: “Cho nó phá ra lối này!” Tôi đặt nhẹ tay lên những vết rạn, cảm thấy nóng và có sự cựa quậy, bèn nhìn ông. Ông nhướng cặp chân mày rậm, mắt rực lên, bảo tôi: “Tìm cho kẻ thù lối thoát là tài thao lược của kẻ chiến thắng”. Nói đoạn, để chứng minh cho sức mạnh tinh thần của mình, ông bóp bóp tay tôi rồi nhận điếu thuốc tôi mời, nhận lửa từ cái quẹt ga tôi xì, rít hơi rõ sâu, nhìn tôi rõ đắc thắng. Tôi làm ra vẻ tự nhiên, ông cũng làm ra vẻ không biết tới tâm trạng ái ngại của bạn mình, thành thử câu chuyện tiếp theo quanh mấy cái khối u tai ác cứ như chuyện tếu, chuyện chiến đấu ùng oàng. Ông bảo bệnh của ông nguyên nhân chính là âm thịnh dương suy. Xác chết của “bọn dương” dồn cục tạo thành những khối u, phải mở đường cho quân tướng nó chạy ra thì bệnh sẽ khỏi. Lúc sau ông lại bảo, có khi số “bọn dương” còn sống sót tụ lại để chiến đấu với “bọn âm”, phải tìm cách hòa hợp chúng lại! Ông say sưa nói về thuyết điều hoà âm dương, mãi tới lúc tôi sắp ra về, ông mới lấy ra phong thư dày, bảo đem về nhà đọc. Tôi nhận phong thư vì chiều bạn hơn là thích thú. Ông bảo tôi là nhà văn, có thể lấy lá thư này làm tài liệu.
 
Đọc lá thư xong, tôi cứ bị ám ảnh mãi. Là một nhà viết kịch lừng danh, ông gần gũi với nhiều thế hệ khán giả hơn tôi tưởng. Lá thư của người xa lạ mà hoá ra gần, cứ như con viết cho cha. Mà đúng là con viết cho cha thật. Tôi đã nhiều lần cố thể hiện lá thư ấy bằng văn bản của mình, nhưng đều thấy sống sượng, giả dối, đành chép ra đây, mong rằng tâm hồn thanh sạch của cô không bị hoen ố, bởi sự bất tài của tôi.
 
*
*    *
FullSizeRender (19)
Minh họa: Thành Chương
Bác T. yêu quý!
Cháu đọc báo biết tin bác ốm nặng, nên vội vã viết lá thư muộn mằn này đến thăm bác. Bác không cần phải biết cháu là ai, mà chỉ cần bác hiểu cho nỗi lòng cháu, thế cũng đủ cho cháu lắm rồi.
 
Thưa bác!
Căn bệnh ung thư chẳng qua cũng chỉ là một trong muôn vàn căn bệnh, được nảy sinh ra từ trong các tế bào vốn sống rất hiền hoà, nhí nhảnh trong cơ bắp, trong huyết quản, trong cả tư tưởng con người ta. Nhưng nó đánh gục hết thảy các bệnh nhân, chỉ vì họ vốn dĩ đã sẵn sợ nó, lại thêm sợ chết, sợ khổ cho người sống, thành ra hàng trăm nỗi sợ, nỗi khổ cộng vào, kết quả không phải là phép cộng mà là phép trừ. Nó trừ luôn cả cuộc sống của ta. Có thể bác không sợ nó. Hoặc có thể bác sợ nó hơn nhiều người, nhưng cái chính bác đâu phải không biết nó là thế nào, vì vậy chẳng việc gì phải né tránh. Lỗi lầm của các nhà khoa học không phải vì họ chưa tìm ra loại vắc xin chống ung thư hay chống sida, mà chính là họ đã tìm ra cái con vi trùng ấy. Nó được sinh ra cũng giống như muôn loài được sinh ra. Và nó tồn tại cũng giống như muôn loài tồn tại, bởi vì rằng, không có lí do gì nó không có quyền hiện diện, một khi đã bị phát hiện ra. Không có nó, con người sẽ bình yên hơn chăng? Điều ấy đã chắc gì.
 
Không nên đặt các giả định khi câu chuyện đã diễn ra rồi. Cái chính là ta tồn tại không phải vì ta chống lại cái đang đánh vào ta, mà là ta biết tạo ra một môi trường hoà hợp. Nhưng bi kịch luôn luôn diễn ra tự nhiên, không lệ thuộc vào sự sắp xếp của các nhà viết kịch, phải không bác? Cũng giống như cái ông Kafka, vì phẫn nộ với thói đời, và vì bất lực, bỗng dưng thấy con người biến thành con sâu mà vẫn tự nhiên như không vậy! Cháu rất ghét những kẻ lợi dụng thế cân bằng để tạo ra thế bất cân bằng trong cuộc sống. Hôm qua, ở khu tập thể cháu có cô bé mười tám tuổi tự tử. Một cái chết bất thường giáng vào cuộc sống tưởng như yên phận vốn có của các gia đình một cú sốc, tạo nên thế bất cân bằng, thế là cứ loạn cả lên! Cháu cho rằng trước khi chết cô bé có một phút thăng hoa tuyệt mĩ mà các nhà bình luận ở vòi nước công cộng không thể nhìn xa hơn cái vòi nước chảy ào ào suốt đêm không có ma nào hứng, lúc ri rỉ thì lại có hàng tá xô chậu xếp hàng. Cãi lại các nhà bình luận ấy ư? Khác gì cãi lại những con vi trùng ung thư trong cơ thể bác!
 
Bác có tin, trong cơ thể chúng ta có đủ loại vi trùng đang chung sống? Chúng luôn luôn chờ cơ hội để đánh đổ con người. Bác ạ, hôm qua ở khu tập thể cháu có vụ giết người. Hai thằng đi Đức về, canh ti hùn vốn làm ăn ríu rít lắm, thế mà đùng cái giết nhau. Lại có chuyện để nháo nhác. Rằng chúng nó ăn chia không đều. Rằng thời buổi bây giờ chẳng biết thế nào mà lần, có hàng trăm cây vàng, nhường nhau vài cây cũng còn đủ ăn chán, lại đi giết nhau, hoá ra thiệt cả hai bề. Ấy thế, sự thật lại do cái chỗ đứng của từng người mà tạo ra bác nhỉ? Ở khu tập thể cháu có một ông già tốt bụng. Tốt đến nghi ngờ - một nhà bình luận vòi nước phát biểu thế! Chỉ vì ai cũng ngợi ca ông ấy. Một hôm gia đình làm lễ mừng thọ ông cụ bảy mươi tuổi. Cả ngày nhà chật ních khách, kể cả ngoài hành lang. Trong số người tới chúc mừng ấy có cả cháu. Người cân cam, kẻ hộp sữa, bó hoa. Người thực tế hơn biếu cụ một phong bì. Cơ quan ban ngành lẵng hoa tấp nập. Sau ngày mừng thọ, ông già ốm một trận thừa sống thiếu chết, chỉ vì chụp ảnh với lại đáp lễ. Mà ông cụ thì có muốn thế đâu. Con cháu, bạn bè muốn, bắt ông cụ phải muốn. Hoá ra chiều được lòng người cũng có khi nguy hiểm tới tính mạng bác ạ. Ông cụ vào bệnh viện, lại cam quýt, lại sữa đường, lại thăm hỏi và đáp lễ. Ông cụ bảo người nhà đem cam sữa về chia cho người già trong khu, chứ ai ăn hết hàng đống hai thứ đó. Cam sữa được chia. Lại bình luận. Rằng nhà ấy buồn cười, cứ bán quách đi, lấy tiền bồi dưỡng thuốc men cho cụ. Rằng có vay có trả, hồi chiến tranh ông cụ còn nhường cả căn hộ của mình cho bạn từ chiến trường ra cưới vợ. Rằng ông cụ làm thủ trưởng một cơ quan lớn, ấy thế mà chỉ nhận căn phòng làm việc nhỏ nhất. Rằng mỗi khi phân phối hàng, ông cụ đều nhường cho cánh chị nuôi, công vụ, vân vân. Rồi từ ngày về đây ông cụ chưa nói nặng với ai một lời, lại càng chưa bao giờ làm phật lòng ai.
 
Ở đời ai cũng tốt như thế có khi cũng mệt bác nhỉ. Nhưng mà thời buổi nhố nhăng, có người thánh thiện thì thật tuyệt. Vâng, ông cụ thánh thiện từ trong từng chân tơ kẽ tóc, từ trong từng tế bào sống, ấy thế mà bọn vi trùng ung thư cũng không tha. Hôm qua (lại hôm qua bác ạ) ông cụ đi rồi! Khu tập thể cháu từ già tới trẻ ai cũng khóc, kể cả mấy thằng đầu gấu. Nếu không có sự hướng thiện hồn nhiên đó, hỏi cuộc sống còn ý nghĩa gì nữa, phải không bác? Chị bạn cháu có chồng đi lao động bên Tây, bảy tám năm ròng. Chị ấy phải bỏ việc nhà nước về tần tảo buôn bán nuôi hai con với bố mẹ chồng. Thế mà khi về, anh ta suốt ngày ghen tuông đánh đập, đã chẳng mua sắm được gì đáng kể, đem cái gáo rỗng về, quen ăn, quen chơi, quen cả đểu nữa, thế là nhìn vợ đẹp cũng thấy thù, nhìn bạn phất lên cũng thấy thù, nhìn bố mẹ già yếu cũng thấy thù, thấy chán, lấy rượu làm vui.
 
Cháu xui chị ấy bỏ chồng. Chị ấy bảo cháu, em không có chồng nên em không hiểu chị. Em không có con nên em càng khó thông cảm với chị. Chị sống bây giờ không phải là sống cho chị nữa, mà chỉ vì con, vì chồng. Chị biết, có hàng trăm thằng đàn ông thích chị. Nhưng chúng chỉ thích thôi, chứ liệu có thằng nào dám ghé vai gánh vác cùng chị? Cần gì thằng nào gánh vác, cháu bảo thế. Chính chị đã tự gánh vác bao năm nay rồi còn gì? Chị ấy bảo, em lầm, chị gánh vác được vì chị còn hi vọng anh ấy về sẽ khá hơn. Nhưng sự thực hắn đã chẳng giúp được gì cho chị, lại còn hành hạ, cháu nói toẹt ra cho bõ tức. Chị ấy bảo, lúc người ta sa cơ, mình bỏ không đành, có còn hơn không, em ạ.
 
Ôi, lại còn thế nữa! Cháu bảo, hắn ở bên ấy bao năm, chẳng thằng đàn ông, con đàn bà nào chịu sống một mình. Già nhân ngãi, non vợ chồng hết. Có khi có vợ có con cũng nên. Chị ấy bảo, chuyện vặt. Nhưng chị ấy không tin hắn bồ bịch, vì ăn ở với chị, hắn rất tha thiết! Cháu không hiểu và cháu không tin, không thể thông cảm cho chị ấy. Mỗi lần chị ấy sang cháu chơi với vẻ mặt ngơ ngác, buồn đến nao lòng, cháu lại mắng, lại quát, rồi sau đó, cháu cũng khóc với chị.
 
Thưa bác, cháu là con bé xấu xí nhất khu tập thể, kết thân với chị ấy, người đẹp không phải nhất khu, mà là nhất cả cái Hà Nội này. Cháu thì chanh chua, ương bướng, vụng về, còn chị ấy hiền dịu, tháo vát, thông minh, đảm đang. Cháu biết cháu xấu. Còn chị ấy không biết mình đẹp. Cháu biết, chẳng một thằng đàn ông nào để ý đến cháu chứ chưa nói là thích hay yêu. Thành thử cháu rất tự tin vào cái sự xấu xí của mình, đến mức, có một lần, không hơn một lần, có một thằng nát rượu nổi tiếng gặp cháu lúc khuya ở cổng khu tập thể. Hắn lăn xả vào ôm cháu, đòi hôn. Cháu cưỡng lại, đấm cho cái giẻ rách ấy một trận tơi bời rồi tháo thân, chạy về nhà. Về nhà nghĩ lại, thấy tiếc cho hắn, tiếc cho cả mình nữa. Đáng lẽ cháu đã biết đàn ông là thế nào rồi, và đáng lẽ biết đâu, cháu lại có con với hắn. Vậy là cháu bỏ lỡ cơ hội, chỉ vì niềm tin vào cái sự xấu xí của mình đã ăn sâu trong tiềm thức.
 
Còn chị ấy, chị ấy bỏ rơi nhan sắc. Hay nói đúng hơn, bỏ phí nhan sắc cho thằng chồng mất dạy, như vậy có bất công không bác? Cháu cho rằng vẻ đẹp của con người là một phần thưởng lớn, phải được trân trọng. Còn xấu xí, tật nguyền như cháu là một tội lỗi. Thứ tội lỗi không xử được! Cháu mang sẵn trong lòng mặc cảm tội lỗi từ nhỏ, nhất là từ khi học hết lớp mười, thi vào đại học. Học đại học, năm nào cháu cũng điểm cao, đỗ thủ khoa vào khoa Văn trường Tổng hợp, vậy mà xin việc thì chẳng nơi nào nhận. Xét cho cùng, họ không nhận cháu, không vì thế mà họ có lỗi, mà bảo họ bất công. Bởi vì, nếu cháu làm thủ trưởng cơ quan, cháu cũng không thể nhận con bé xấu xí đến mức, mới nhìn đã gai người lên rồi. Cháu thừa biết cái cảm giác ấy mỗi khi tiếp xúc với người lạ. Lẽ ra người ta đừng nhận cháu vào học, có lẽ đời cháu sẽ đỡ khổ.
 
Cháu tự cho cháu là đứa biết nhiều, bởi vì còn việc gì nữa đâu bác, nếu không học cho giỏi, nếu không đọc sách và quan sát xem loài người sống với nhau ra sao. Đôi lúc cháu cứ lẩn thẩn nghĩ, giá mà loài người tất cả đều như ta, biết đâu ta trở thành hoa hậu! Mái tóc cháu dày và xanh đến là xanh, khiến cho nhiều bà, nhiều cô ước ao. Có lẽ mái tóc cháu sẽ đoạt giải, nếu người ta chỉ thi có tóc thôi, bác ạ. Đôi lúc cháu tự cho phép mình không phải là người, nhưng không được. Bởi vì cái đầu cháu luôn luôn động đậy. Năm nay cháu đã ba lăm, chị ấy hơn cháu ba tuổi. Nhan sắc hỏi còn mấy hồi, cháu bảo chị ấy thế. Ôi giời, nhan sắc mà làm gì, em? Ba chín bốn mươi tuổi rồi, hai con trai lớn gộc ngay bây giờ ấy mà. Mẹ mướp rồi! Hồng nhan bạc mệnh, em ơi. Chị ngu lắm, cháu mắng chị ấy. Trời cho chị sắc đẹp để chị ngu si! Chị ấy cãi. Không! Chị không ngu, cháu tranh luận. Chỉ mỗi cái này chị ngu thôi. Nếu không có chị chắc em đã chết. Thật đấy. Bởi vì em chết chẳng ma nào thương, nhưng mà chị lại thương em. Em không thể hình dung được đám tang của em chỉ có mình chị khóc!
 
Bố mẹ cháu mất cả rồi. Còn anh chị cháu họ đều đã có gia đình. Họ nhường cho cháu căn hộ bố mẹ để lại, hòng khi có thằng nào sa cơ lỡ vận, biết đâu lại sà vào… với cháu. Nhưng cháu không tin có dịp may kiểu ấy. Cháu ngồi đan len, cho thuê sách rẻ tiền góc chợ, không thuế má nên cũng đủ sống. Cháu sẽ không chết, không bao giờ chết. Một là chị ấy còn yêu cháu. Hai là cháu cứ sống, để cho các người biết rằng, nơi góc chợ bẩn thỉu, có một con bé bẩn thỉu, truyền bá thứ sách bẩn thỉu, lấy tiền nuôi thân. Mà sách ấy là do chính các người viết ra, thì chính các người phải đọc, phải tiêm nhiễm. Chứ còn riêng cháu, cháu rất ham đọc các nhà văn cổ điển. Chính họ đã nuôi sống cháu. Thỉnh thoảng cháu cứ hay nghĩ ngợi vớ vẩn rằng, thế giới này mà thiếu ông Sêkhốp, thiếu ông Lép, ông Đốt hẳn không chỉ nước Nga mà cả loài người có khi đều biến thành tật nguyền như cháu cả. Cháu rất ham nghe nhạc cổ điển, và cháu cũng nghĩ, nếu loài người thiếu ông Môda, thiếu ông Betthôven, thiếu ông Sôpanh, chỉ cần thiếu ba vị thánh ấy thôi, có lẽ cây cối sẽ không đâm chồi, không ra hoa kết trái, lũ cóc ngoé, ễnh ương nhảy lên làm người tuốt tuột! Và khi đó cháu sẽ được tôn làm hoa hậu. Ôi! Giá mà cháu được phép sờ tay vào má hoa hậu vừa mới đăng quang nhỉ. Nhưng cháu đã từng được ăn chung, ngủ chung với chị ấy, hoa hậu của cháu. Thế cũng là thoả mãn cho cháu lắm rồi.
 
Cháu và chị ấy rất hay đi xem kịch, thực ra là để cho khuây, để giải trí, vì ở ngay cửa nhà hát, màn kịch đã diễn ra rồi. Người ta trố mắt nhìn cháu và chị ấy, hai “vẻ đẹp” đối chọi nhau, lại khoác tay nhau tiến vào cửa cùng với vẻ tự tin đầy kiêu hãnh, thậm chí có cả khiêu khích nữa, ít nhất là trong tâm trạng của cháu. Cháu vênh cái mặt ngắn chủn cùng với hai mắt kính cận ba điôp lên, nói giọng khàn khàn: “Hôm nay người xem đông nhỉ?” Chị ấy dịu dàng: “Ấy, em đừng níu mạnh thế, tay chị đau!” Cháu mới sực nhớ ra vết bầm tím ở cánh tay, ở vú, ở bả vai chị do ông chồng quý hoá cắn trong cơn làm tình tục tĩu và cuồng nộ đêm qua, bị chị ấy cưỡng lại.
 
Sao chị ấy lại kể cho cháu nghe chuyện ấy nhỉ? Và sao cháu lại kể cho bác nghe chuyện ấy nhỉ? Tóm lại có lẽ vì tình yêu. Chị ấy yêu cháu, còn cháu yêu bác. Nói đúng hơn, cháu yêu các vở kịch của bác, nhất là vở Mộng mị. Sao mà bác tài thế? Các nhân vật của bác đều là kẻ bất hạnh. Thế đời bác có bất hạnh không ạ? Hay là hạnh phúc hay không hạnh phúc chỉ bởi quan niệm của từng người, hoàn cảnh của từng người? Ví như kẻ có nhiều tiền, kiếm thêm được nhiều nữa, thế là mừng vui, hạnh phúc. Kẻ có ít tiền, đói lòng, kiếm được củ khoai, trái bắp, ăn vào ấm bụng, ấy cũng là hạnh phúc. Chị ấy có chồng đẹp trai, đi Tây về, thỉnh thoảng đèo vợ con đi ăn kem, bên ngoài ai cũng tưởng đó là hạnh phúc. Nhưng nỗi bất hạnh thì chẳng ma nào thấy.
 
Cháu xấu xí, người ta tránh như tránh hủi, những người mượn sách, thuê đan len chẳng qua vì thói quen, vậy có hạnh phúc không bác? Có lần chị ấy bảo cháu, nếu được làm lại cuộc đời, chị ấy sẽ chẳng bao giờ lấy chồng. Vì sao? Vì trăm thằng đàn ông, thằng nào cũng thế. Khi chưa chiếm đoạt được mình, thì chúng nhún nhường, nịnh hót, săn đuổi. Khi chiếm đoạt được thân xác mình rồi, chúng khinh mình như rác! Có thật thế không bác? Bác có yêu ai bao giờ không? Và bác có được ai yêu say đắm chưa? Tình yêu là gì ạ? Chị ấy bảo cháu, tình yêu là mĩ từ mua chuộc, thế thì may cho cháu, vì chẳng bao giờ có kẻ mua chuộc cháu. Còn chị ấy thì khối. Khối thằng theo. Cháu hỏi, chị có yêu thằng nào trong số những thằng theo chị không? Chị ấy cười, đàn bà ngu dốt, chẳng bao giờ thoả mãn với cái mình đã có. Chị có cái gì? Chị có chồng có con. Thế mà cũng gọi là chồng à? Chứ sao? Nó cũng giỏi làm tình. Nó cũng biết thương con, thế là đủ. Còn mình? Mình có bổn phận của mình. Phận gì? Phận làm vợ.
 
Thôi, nói thế nghĩ thế làm thế thì đúng là hết bình luận, hết bàn cãi! Chị ấy bảo, gia đình chẳng qua giống cái nhà xí công cộng. Kẻ chưa vào thì náo nức muốn vào, không thể không vào. Còn kẻ đã trút xong cái của nợ ở trong ấy rồi thì lại chán ngán ê chề, muốn vọt ra ngay, ra đến tít ngoài bờ giếng rồi, ngoái lại, chỉ nghĩ tới nó thôi cũng đủ ghê người! Đó là lần đầu tiên cháu nghe từ cặp môi xinh đẹp của chị ấy thốt ra những lời ví von bẩn thỉu, có đúng không bác? Cháu nghe người ta đồn, bác gái chăm sóc bác kĩ lắm, cứ như mẹ chăm con. Nếu vậy thì ít nhất gia đình bác cũng còn được gọi là gia đình chứ? Hay là bên trong sự chăm sóc đó lại cũng có những màn kịch bi ai còn thê thảm hơn cả sự ruồng rẫy? Cháu xin lỗi bác. Cầu mong cho bác được bình yên trong những ngày này. Chứ còn chị em cháu thì chẳng bình yên chút nào. Cháu bảo chị ấy đừng cho hắn gần mình nữa, hay là chị cũng muốn? Có loại đàn bà chỉ thích bọn đàn ông vũ phu thôi, điều ấy cháu cũng không hiểu.
 
Chị ấy sợ hắn đủ điều. Vào tay cháu, cháu tát cho thằng bỏ mẹ ấy vỡ mặt. Chị ấy nuốt nước mắt bảo, em không biết, ở tập thể, động tí rùm beng lên, hay ho gì. Té ra là thế đấy bác ạ. Hôm qua, ở cạnh nhà cháu có anh hoạ sĩ độc thân, giữa trưa có cô người yêu tới thăm. Cháu đang đứng ngoài ban công chờ chị ấy sang, tình cờ thấy thằng bạn của anh ta nguýt cô gái ở cầu thang, khi hắn vừa từ trong phòng anh hoạ sĩ về. Anh hoạ sĩ đón nàng rồi khép cửa lại. Thằng kia cứ lảng vảng một lúc ngoài hành lang. Hình như hắn không cưỡng nổi cơn bệnh hoạn tò mò, liền gõ cửa: “Ông cho tôi mượn cái bút lông”, hắn nói. Và anh hoạ sĩ nhảy xổ ra, tát đánh bốp vào mặt hắn, rồi đóng sầm cửa lại. Anh ấy xử sự như thế thật tuyệt, phải không bác. Không thể lịch sự với loại người vô học ấy được. Cháu hoan hô anh ấy, tất nhiên anh ấy chả biết. Còn cháu rất ngạc nhiên, ngay sau đó chị người yêu của anh hoạ sĩ lao sầm sầm xuống cầu thang. Chị ấy bị xúc phạm? Những người đang yêu thường hay giận hờn, có đúng không bác? Cháu chưa bao giờ được yêu nên cháu không biết.
 
Mấy hôm nay thiên hạ đang xem phim Người giàu cũng khóc. Đúng giờ chiếu phim chị ấy sang nhà cháu xem, cùng thằng con thứ hai. Thằng bé chỉ chơi một tẹo là lăn ra ngủ. Chị ấy bảo cả ngày hầu hạ năm con người, chỉ có giờ này là nhàn nhã, là thư thái, là hạnh phúc nhất, là được sống cho mình nhất! Xem phim chị ấy hay khóc. Cháu ghét bộ phim ấy. Nhưng chị cháu lại yêu. Cháu cho rằng nghệ thuật phim truyền hình chẳng qua là một trò lừa mị lòng trắc ẩn của con người. Xem một tập, biết mười tập, ấy thế mà tối nào cũng chúi mũi vào màn hình, lại còn thút thít khóc, rồi đi đến đâu cũng nghe người ta bàn. Rõ là con người ta dễ bị lừa thật, bác nhỉ. Nhưng mà ai cũng không bị  lừa như cháu, hẳn cuộc sống sẽ nhạt nhẽo khô cằn lắm?
 
Có lẽ trời sắp sáng rồi, bởi vì ở căn hộ bên cạnh chung tường với cháu có tiếng xối nước. Cháu căm ghét tiếng xối nước ấy. Nhưng căm ghét hay yêu thương cũng là tự mình chứ nào ai muốn? Rồi lại tiếng ho, tiếng khạc nhổ ở tầng trên, tiếng chó sủa inh ỏi ở tầng dưới, tiếng dép lê loẹt xoẹt ở hành lang, tiếng chửi con của người mẹ cáu bẳn ở phía sau. Bốn xung quanh cháu đủ thứ tiếng kiểu ấy suốt từ bốn năm giờ sáng tới tận khuya, chưa kể có hồi người ta đua nhau mở cát xét. Chưa kể loa công cộng đầu hồi. Thật là khủng khiếp. Ấy thế mà cũng quen dần bác ạ. Quen như chị ấy sống với chồng, với con, như là cái máy; quen như cháu đã từng quen với chính niềm tin vào sự xấu xí của mình. Quen như mọi người quen khu nhà có cháu lặng thầm, thui thủi. Quen như bác quen với những khối u, cứ trồi lên ở chỗ này, xẹp đi ở chỗ kia. Quen như mọi sự kiện vẫn diễn ra, bàn tán chán rồi lại bàn sang sự  kiện khác, không bao giờ ngừng. Không bao giờ có thể ngừng nếu như các khối u trên cơ thể bác không tự vỡ ra. Cũng giống như cuộc hôn nhân kéo dài hơn mười năm của chị cháu giờ đây đã vỡ ra rồi. Vâng, nó vỡ ra, như bình rượu rắn của hắn vỡ ra, những con rắn cứng quèo cùng những mảnh thuỷ tinh lấp lánh trên sàn nhà.
 
Số là thế này. Hắn lại móc nối được đi Tây chuyến nữa. Hắn ngon ngọt với chị ấy, em chịu khó ở nhà với bố mẹ, với con, anh đi vài tháng thu nợ, đánh một chuyến hàng, về ngay thôi mà. Một trăm một ngàn từ ngon ngọt trong các vở kịch của bác cũng không bằng một lần âu yếm mà hắn ban cho chị ấy. Chị cháu bị lừa, cháu biết. Cháu bảo chị ấy, một thằng đàn ông ngày nào cũng uống hết một lít rượu, không là thằng hèn cũng là thằng đểu. Chị ấy bảo, em đừng độc miệng thế, đàn ông thời nay, ai chả uống rượu. Cháu lại bảo, thằng đàn ông nào vay nợ để tính làm giàu thì không là thằng ngu cũng là thằng lừa đảo. Chị ấy cãi, anh ấy đẹp trai, thông minh, và có phần tốt bụng, cả tin, lại không gặp may, nên chuyến trước thua lỗ. Anh ấy đã quyết tâm làm lại, chị nói em đừng tiết lộ cho ai, anh ấy phải đóng vai giàu có, sang trọng để đi vay tiền. Vay được vốn, chuyến này sẽ khá hơn, em ạ. Cháu điên tiết, chị ngu nó vừa vừa chứ. Hắn đã lừa chị bao nhiêu năm nay. Chuyến này đi là hắn không về nữa đâu! Chẳng lẽ anh ấy lừa cả bố mẹ, lừa cả hai đứa con? Cháu đuối lí.
 
Nhưng bây giờ đã rõ ra rồi, bác ơi. Hắn đã quen thói sung sướng một mình rồi, hắn không về nữa đâu! Hắn không về là không về! Bởi vì hắn đã đi hơn một năm rồi! Chẳng ai đi du lịch một năm lại không thư từ tin tức. Chị ấy từ bốn sáu cân, nay còn ba bảy cân, chỉ còn lại cái khung, buôn tần bán tảo, hai con ngày càng lớn, càng khó dạy. Lại bố mẹ chồng nay ốm, mai đau. Thế đấy! Cái con vi trùng ung thư mạt hạng được gọi là chồng chị ấy đã lặn một hơi không sủi tăm; cái nhọt bọc u uất của chị cháu không vỡ ra được. Khi nãy cháu nói nó vỡ như bình rượu, ấy là cái sự thật tàn nhẫn, chứ không phải cái ung nhọt gia đình. Ông già bố chồng chị ấy đã không đủ kiên nhẫn chờ tin con trai quý tử, đập tan bình rượu hắn để lại, và chị cháu chỉ còn nước ngồi ôm mặt khóc....
 
Giờ đây cháu đã xả bớt được phần nào nỗi niềm rồi. Cháu mong bác tha thứ cho lá thư đường đột này. Chỉ vì cháu yêu chị ấy, và tin cậy ở bác. Cháu vẫn thường xuyên có thông tin về sức khoẻ của bác, bằng cách riêng của mình. Bác ơi, bác là nhà viết kịch, hẳn bác đã từng ở tập thể, hẳn bác cũng đã từng tiếp xúc với trăm ngàn người đẹp và kẻ xấu xí tội lỗi, như chị em cháu. Cháu cảm thấy bọn vi trùng ung thư sợ cháu vì cháu vừa xấu xí vừa biết tỏng cái lối đục khoét của chúng. Cái chính là các tế bào trong cơ thể cháu chẳng ngon lành gì. Chứ còn người tài như bác, người đẹp như chị cháu thì nhất định rồi, chúng sẽ chẳng buông tha!
 
Vấn đề còn lại là chính ta, liệu ta có chiến thắng chúng không? Cháu hi vọng ở bác rất nhiều. Chúc bác thành công.
Cháu gái xấu xí, tật nguyền và tội lỗi.
Kính thư!
 
*
*    *
Thưa bạn đọc.
Lẽ ra tôi không nên chua thêm dòng cuối ngày, nhưng vì có một sự kiện không thể không thông báo, ấy là bệnh tình của ông T. Hôm qua (lại hôm qua!) tôi vào viện thăm ông. Ông đã viết sắp xong vở kịch mới, bảo đây chắc chắn là vở kịch cuối đời, tên gọi Ung thư. Đúng là ung thư. Ông không thể qua khỏi, nhưng ông khoẻ hơn tuần trước rất nhiều.
 
T.T.Đ


 
Tổng số điểm của bài viết là: 21 trong 5 đánh giá
Xếp hạng: 4.2 - 5 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

 
Nhân vật Anna Karenina và sự soi chiếu từ nguyên mẫu đời thực

Nhân vật Anna Karenina và sự soi...

Lev Tolstoy - “con sư tử” của văn học Nga thế kỉ XIX - đã tạo ra những tác phẩm vĩ đại từ chất liệu tươi ròng của đời sống. Mỗi nhân vật được ông khắc họa luôn trở thành những điển hình nghệ thuật bất diệt, có tác động sâu đậm đến mọi tầng lớp xã hội. (NGUYỄN THỊ HỒNG​ HOA)

Quảng cáo