Tạp chí văn nghệ quân đội

http://vannghequandoi.com.vn


VNQĐ giới thiệu: Thơ Tú Anh

Về hội/ Tìm gặp nhau/ Ngược mắt sâu gỡ lời bùa ngải/ Ngực anh đá lăn qua, bước chân rơi vực lạ/ Thương em lửa cháy bếp nhà người/ Giấu mặt vào bàn tay lấm khói...
VNQĐ giới thiệu: Thơ Tú Anh
16807679 1720422694934980 5602125994717665849 n

TÚ ANH

Tên thật: Phạm Thị Anh
Sinh năm: 1983
Quê quán: Thanh Hóa
Dân tộc: Mường
Hiện sống và làm việc tại Hà Nội
Tác phẩm đã xuất bản
Phía Núi, Nxb Văn hóa Dân tộc, 2014
  


Gỡ lời bùa ngải
 
Về hội
Tìm gặp nhau
Ngược mắt sâu gỡ lời bùa ngải
Ngực anh đá lăn qua, bước chân rơi vực lạ
Thương em lửa cháy bếp nhà người
Giấu mặt vào bàn tay lấm khói
Vấn khăn cao vội ngược tiếng chiêng côi
Tháng Giêng mùa hội đơm trời
Anh trở lại
Đường em đi sương giăng mặn lối
Điệu pồn pông lẻ bước anh. Em tội...
Lửa cháy trong mắt nhau thành giông bão tơi bời
Vò rượu say bao người
Cồng chiêng vui bao người
Chỉ hai ta nhìn nhau giấu mặt vào khói cay mà khóc
Con chim chèo pheo bên đồi rí rức
Vẫn gọi tên anh như mấy mùa lỡ hội
Lỡ nhịp xường yêu lần hẹn cuối
Ngày vơi
Em đỏ mắt thắp tháng Giêng chờ đợi
Em đỏ mắt theo người làm dâu
Bây giờ gặp lại nhau
Ngược mắt sâu gỡ lời bùa ngải
Anh muộn mằn như con suối
Qua trăm thác ghềnh không kịp đổ về sông
Đêm pồn pông
Tiếng chiêng anh không lời hát nối
Em đem câu xường yêu về ru con bên núi
Tháng Giêng côi cút anh đi.
 
oak 791737 960 720


Vườn quen ngày đón cha về
 
Trăng phía mặt người ngái ngủ
Tay gầy chắp đêm phù sinh
Nằm nghe con đóm đóm thở
Mẹ thương chẳng dám trở mình
Tháng Bảy hoa ngâu đơm gió
Trổ buồn lên nén hương phai
Mẹ ngóng bấu trầy bậu cửa
Con mọt gặm nát đêm dài
Tôi đi qua đồng cỏ lạ
Gọi nấm mồ xanh làm cha
Mẹ chưa lần mặc áo cưới
Đêm nay kết trăng làm hoa
Tháng Bảy tàn trên tóc trắng
Tháng Bảy mọc trên tóc xanh
Tôi là cơn ngâu ngày nắng
Mẹ thắp từ thuở trầm sinh
À ơi ngủ đi đom đóm
Vườn quen vừa đón cha về
Ụ đất nâu tròn thơm lắm
Mẹ ngồi kể những mùa đi.

89e20cd3f600a94


Nhớ đá
 
Nhớ từng mặt đá rỗ xù rêu hoang lạnh
Hằn trăm năm tiếng chiêng
Vọng nghìn đời những khúc xường đêm
Mặt đá hiện lên mặt người lấm láp
Má hát những bình minh bụng rỗng chân trần đi khai hoang trỉa hạt
Đá khóc mùa bão lũ ngô non rạp xác bạc úa đồi
 
                                     *
Mẹ tôi sinh tôi vào một chiều muộn mằn ven  rẫy
Hang đá thăm thẳm tối
Tiếng khóc tôi làm sáng mặt trời
Tiếng khóc cha làm đổ cây lim bên núi
Tang trắng chiết đầu xanh trắng như mặt đá nung vôi
Tôi theo cha ra suối lên đồi
Ngủ trên đá
Giấc mơ sinh từ đá
Cha mong tôi làm loài hoa bông trăng nở cánh trắng cánh hồng
Loài hoa suốt một đời bám leo lưng đá
Đến một ngày gió lạ
Tôi hóa cánh chim păng póc bay xa
Cha một mình ở lại
Bầu bạn với đá
Hát xường trên đá ru mình trên đá
Ngủ trên đá chờ tôi trên đá
Tóc bạc như màu đá nung vôi
Tôi làm cánh chim trời
Trở về một ngày cánh mỏi
Con chim păng póc khóc sương khản tiếng gọi
Chỉ còn đá xù rêu kể chuyện ngày cha trút hơi thở bên đồi.