Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ năm - 31/03/2011 13:11

Nguyễn Thị Anh Đào
Lay mùa xuân

Sớm Xuân long lanh nắng vàng chạm ngõ
hoa Mơ trắng ngõ em về
lay mùa Xuân
nỗi nhớ không chừng bay qua từng ô cửa

Khát nỗi mong chiếc cầu vồng bảy sắc
bắc qua em thêu nét phố xuân thì
buổi sáng
thì thầm tiếng anh êm ru ngọn gió vừa đánh thức
nảy một nụ tầm xuân.

Có ngày
ta lạc nhau bằng mặn nồng thương nhớ
mùa đông
mùa hạ
mùa thu
nhớ chiếc lá vàng hoen bờ mi ướt

Lay mùa xuân
em trẩy hội vén tình thư lên phiến nhớ
cát trẩy trăng rằm tròn trên ngực thở
thiếu nữ đã qua mùa chờ đợi
đêm xuân

Thì thầm lời yêu thương gửi vào ngọn cỏ
xanh nõn một nhành mai
em chờ anh về nghiêng chén tình trước biển
có cánh buồm rất nâu
chở phù sa tình yêu về nơi cuối đất

Lay mùa giêng
phía bờ em bình yên ngọn gió
trăng đong tình yêu anh đầu ngõ
trái tim em vơi với một xuân đầy.

LÊ VI THỦY
Mầm sống

Hoảnh mưa rạng nắng
sương giăng trắng lốp phố
mờ từng chóp cửa ngoại ô
phố lên đèn sau những ngày bão lũ
hoảnh sáng mẹ chờ con
hoảnh đêm vợ chờ chồng
nước mắt cuốn theo lũ về biển cả mông mênh
nỗi đau nén sâu vào bùn đất
tanh nồng sắc nâu

Người ở lại
nhặt
mảnh vỡ sót
miếng tôn cứa, bụi ngói sạm - cuộc đời vá víu
cắm lại cái cọc đầu tiên trên mảnh đất cha ông
rồi mẹ, rồi chị, rồi anh sẽ sống tiếp cuộc sống
của những người đã khuất
bằng niềm tin, bằng hi vọng
ngày mai

Từ bùn đất hoa khoe sắc bùng nức
lấm lem hoa, lấm lem đất
sự sống sinh sôi từ cái chết
đôi mắt mẹ thêm dày vết những chân chim
đượm nụ cười trên nhẹ buông mái tóc
xuân về theo quy luật trời đất
hoa nở, cỏ xanh tràn lấp xám xịt tang chế
én nhỏ đúng mùa về báo xuân vui
quần áo thơm mùi mới xúng xính em thơ
phố đông đúc nụ cười người mua bán
treo mai vàng, đào hồng trĩu lộc phúc

Xuân về phủ mới rạng khuôn mặt
gieo hạt mầm
bừng sáng khát mơ
& mẹ biết
cuộc sống tái sinh

2010

CÁT HOÀNG
Ngang ngã bảy sông

Ngang ngã bảy sông mây sà xuống thấp
Đường ngắn lại
Nhớ dài ra
Thương cánh cò chao nghiêng đon mạ xanh phơ cánh đồng
Sót nắng chiều đậu trên vòm cây thốt nốt chơ vơ
Đường cái quan
San sát cầu
San sát phố
San sát sông
Xe chở nắng gió
Người chở nhớ thương
Đi…

Cuối trời là biển
Lòng ta cũng biển
Ở phương đất cuối trời cùng
Trăng như em tròn-sáng-trong và xa dịu vợi
Tôi mê mãi tìm lơ thơ nước chảy
Tôi mê mãi tìm dọc đường hoa dại
Còn ai cắm sào trên sông ngã bảy?
Để vọng cổ buồn thương nhớ cố nhân!

Ngã Bảy, 5-6-2009


SONG NINH
Nơi tôi về…

Nơi tôi về con đò đã sang ngang
Thiếu nữ thuở xưa giờ thành quả phụ
Ôm con nước mắt lưng tròng
Đợi chờ điều gì tận cùng nơi xa ngái

Mùa hoa xoan rụng tím buổi chiều lung lay
Nắng rực hồng như lửa
Cháy ngún những cánh đồng
Mùi khói rạ rơm loang vào khoảng miền nỗi nhớ

Nơi tôi về đất hóa thành hơi thở
Mùa chim cu gáy rộn trời
Giậu mùng tơi phơi mình khô gãy
Thăm thẳm tiếng chuông chùa vang vọng vào thinh không

Nơi tôi về tất cả đã đổi thay
Con đường đất đã trải nhựa thẳng thớm
Nồng nặc mùi hóa chất
Những bước chân nặng nề, gượng gạo

Sương mắt giăng mờ ảo
Những cụ già râu tóc bạc phơ
Chống gậy
Đợi ngày đợi tháng bằng vốc tuổi còn lại.

ĐÀO DUY ANH
Nói với bình minh

Từng rót vào những bình minh
lên dây cót ngân rung nhịp con người trong nghi thức hành hương
hiến tế
tôi – em thở gấp khẩn cầu ngây dại
những lạ lẫm vượt qua dốc thở… đứt quãng… dốc thở…!
đòi quyền tái sinh
nơi khuôn ngực em tôi sơ sinh, đồng thời đánh mất linh hồn
dưới địa ngục em.
hân hoan đoạ!

Thời gian… thời gian và sự lặng im
thành khẩn với nỗi buồn để quan thiết với đời sống
giấc mơ cũng trở nên xa xỉ
từng cộng tóc kích động chua chát không biết cơn đau chưa kịp mượt
đã gãy vụn
vòm họng đánh mất cuống lưỡi lối thoát cho bài hát thì thầm tất thảy
những bình minh
những ý nghĩ leo thang thách thức
hụt bước sóng tưới nắng lên vòng đời ám bụi
Em!
dội lên tôi những đám mây đen
kết rốn vào mặt đất
chiều kích tư duy cấu thành bi thiết
sự tồn vong dằng dặc những thời gian phi lý và vô vị trôi qua
thốn đau trong tiếng rên cảm xúc
em thành người khác
đánh tráo khái niệm ban đầu

Tư duy lạnh nuốt rác ngôn ngữ
ngôn ngữ cô đơn được rút ra từ kinh nghiệm trợn trạo nước bọt tình yêu
đắng trong giấc mơ

Sẽ nói câu gì cho những bình minh
không chắc
nhưng ý nghĩ
đỏ hơn ban mai khối lửa mặt trời
lạc ý nghĩ người diễn ngôn
Em hay Tôi…?!

VÕ BÁ CƯỜNG
Mã Pí Lèng

Giơ tay với được trời
Vực thẳm sâu tối mặt
Nghe gió rừng u…u…
Gọi hồn xưa khuya khoắt

Mã Pí Lèng – Pí Lèng
Trong hoang sơ đá cháy
Ngựa tung bờm phi ra
Như thác lao đá nhảy

Tôi đứng dưới gầm trời
Lặng nhìn sông Nho Quế
Lau trắng hồn chinh phu
Núi chau mày chớm lệ

Đá cúi đầu lặng lẽ
Hương bạc hà đâu đây
Mật thơm miền biên ải
Gửi vào cánh ong bay

Với trời cao sao đây?
Ta thi gan cùng đá
Mây bồng bềnh ngang qua
Chạm vào bàn tay lạ

Tiếng chim chiều nhẹ quá
Rơi vào trong tuyết sương
Nhìn đỉnh Tây Côn Lĩnh
Thả trong tôi nỗi buồn.



 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)