“Chìa khoá” nào cho nghệ thuật truyền thống?

“Thời điểm của xã hội thị trường, nhiều bạn trẻ không dám từ bỏ cơm ăn áo mặc để theo đuổi nghệ thuật truyền thống. Chỉ khi đầy đủ rồi, chắc họ mới dám theo đuổi”...

Trường văn học Pháp nửa đầu thế kỉ XX

Lịch sử văn học Pháp nửa cuối thế kỉ XIX từng miêu tả sự tự chủ của trường nghệ thuật như một sự cân bằng động giữa giá trị tượng trưng và giá trị kinh tế, trong đó báo chí như một thứ dung môi cho văn chương... (PHÙNG NGỌC KIÊN)

Bộ đội công binh diễn tập bảo vệ Đại hội Đảng XIII

Nhanh gọn, chính xác và đảm bảo an toàn trong mọi tình huống liên quan đến vật liệu nổ là những gì chúng tôi cảm nhận về buổi huấn luyện phương án bảo vệ Đại hội Đảng XIII của Bộ đội Công binh.

Mural painting to raise awareness of environment inaugurated in Hanoi

The U.S. Embassy in collaboration with the Art Builds Community (ABC) organisation on January 15 unveiled a mural painting at American Club in downtown Hanoi which is expected to raise public awareness of the environment protection.

Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)