10:08, 06/12/2018

Về với mênh mông

Đà Lạt năm ấy đón chúng tôi bằng một đợt áp thấp nhiệt đới dài. Mưa không lớn, chỉ rả rích, nhưng ở lưng chừng phố núi, hình như những hạt nước dày hơn, nặng trịch một niềm cô độc lạnh giá. (Tản văn của NGUYỄN ĐÌNH MINH KHUÊ)

Bài mới nhất

Nước Nga mùa thu

 00:52, 26/11/2018

Năm 1968, từ mặt trận Khe Sanh trở về, tôi được cử tham gia đoàn đại biểu Thanh niên Giải phóng miền Nam đi dự đại hội Thanh niên sinh viên Thế giới lần thứ 9 ở Sofia, Bulgaria. (Bút kí của TRÌNH QUANG PHÚ)

Hướng ấy là Phnom Penh

 00:52, 21/11/2018

Rạng sáng ngày 3/1/1979, đơn vị lục đục gọi nhau dậy từ khi trời còn tối đất. Lại lĩnh cơm vắt với bột canh. Đội xe Trung đoàn tăng bo chở Tiểu đoàn 4 ra ngã ba lộ 1. Đổ chúng tôi xuống xong, xe đỗ luôn ở đó chờ chở thương binh tử sĩ. (TRUNG SỸ)

Điểm tựa bình yên

 18:15, 15/11/2018

Điểm tựa cả vật chất và niềm tin mà họ tạo ra đang giúp những công trình mầm non trên địa bàn huyện mỗi ngày mỗi khang trang, để những mầm non tương lai của đất nước được ươm trên những mảnh đất màu mỡ văn hóa, tri thức và nhân văn.

An Giang, đôi dòng kí thác

 15:41, 13/11/2018

Cảm giác chơi vơi ngắm gió mây, đồng xanh, nhà cửa, xóm làng yên bình và vô số cánh chim chao liệng tự do giữa thinh không, rồi sự hoang vu, tịch tĩnh của tự nhiên..., trong khoảnh khắc ấy, tôi như thể được quay trở về nguồn cội mình. Chốn núi non cuốn hút tôi đầy mãnh lực. (Bút kí của LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG)

Rơm rạ dại khờ

 00:36, 07/11/2018

Hồi ấy chị Vân thường rủ tôi ra đồng giữ trâu. Chị nói đi một mình sợ ma, rủ tôi đi cho vui. Đó là những ngày sau tết, lúa đã vô bồ, còn lại cánh đồng mênh mông gốc rạ. (Tản văn của VÕ ĐẮC DANH)

Odessa

 15:11, 30/10/2018

Tôi coi Odessa là thành phố ruột thịt thứ hai của tôi sau Hà Nội. Odessa đã cho tôi nhiều lắm: kiến thức vô giá, tình yêu, tình bạn, nhận thức về cuộc sống. Odessa đồng thời cũng đem lại cho tôi nỗi buồn và sự thất vọng (Ghi chép của NGUYỄN VŨ ANH)

Những người mẹ biên thùy

 00:03, 26/10/2018

“Tôi luôn cầu mong cho hai chị ấy, Năm Chăm và Hai A sống lâu, thật lâu, để… làm gương cho cánh đàn ông..." (Bút kí của VÕ DIỆU THANH)

Gươm thần

 00:48, 14/10/2018

Đấy là cây đoản đao gỗ sơn son thếp vàng, dài chừng hai gang tay, bảo vật trong từ đường một dòng họ. Nó giúp hắn trở thành đại tướng quân làng Cự Hà một tuần nhưng không cứu nổi hắn thoát khỏi trận đòn tóe máu. (Ghi chép của ĐỖ VĂN NHÂM)

Ta về tắm nước Đồng Nai

 00:34, 11/10/2018

Tôi không nghĩ có ngày mình lại ở Đồng Nai với thời gian được coi là dài đến thế. Với mỗi người, có những vùng đất rất lạ, đầy hấp dẫn, đầy mời gọi, đầy dấu ấn, nhưng lại ít có điều kiện ở lại lâu lâu bởi nó không đủ xa để người ta nấn ná, và cũng không thật gần mà nhoáng cái có mặt kéo ghế ngồi với nhau rồi trở về với công việc của mình. (Ghi chép của VĂN CÔNG HÙNG)

Ăn chơi thời bao cấp

 00:38, 30/09/2018

Thành ngữ “Tay chơi Hà Nội” hẳn là chưa có tuổi đời lâu lắm. Nó sẽ chỉ được lưu hành công khai vào sau Cách mạng tháng Tám 1945 khi chế độ quân chủ hoàn toàn chấm dứt trên toàn cõi Việt Nam. Trước đó phải là tầng lớp quan lại, vua chúa mới có cơ hội trở thành một tay chơi. (Tản văn của ĐỖ PHẤN)

Bài đọc nhiều nhất
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)