Phía mùa xuân
Hai năm hay dài hơn nữa
cứ đi thôi rồi sẽ biết tháng ngày
thao thiết dâng đầy xuân
dưới rừng non còn ai dò lại
Trời đêm nào cũng sao
mẹ ngồi xuống mong tháng ngày được gặp
tấm vải cũ rõ hơn từng đường chỉ
ngực kia ấm thuở binh nhì
Đi qua bao bãi tập
gặp chùm quả dậy mùi hương quê
ai để nét hồn nhiên
cho miền đất trẻ lại
Hết dại thơ sao nước mắt vẫn dài
hay nỗi nhớ khiến người buồn xa vắng
thinh lặng này cho ta cất kĩ
mùi thuốc súng trên đường đạn vừa bay
bàn tay thêm nhiều chai sạn
Sắc lính rõ thêm
giấc mơ mềm hoa mẹ
hồi đáp gửi rồi
nụ cười khác trước mùa huấn luyện đầu tiên
người xa biển hiểu đời của muối
Hai năm chưa dừng lại
bờ vai dài thanh xuân.
Đêm chốt
Cắm lại lá cờ cho sắc đỏ thắm thêm
chớp mắt đêm biên giới
từ chốt này sáng hơn
Dọc đường biên chim trắng tìm cột mốc
191(1) soi rõ khuôn mặt đêm
con kênh nhỏ hân hoan từng bọt nước
người lính trẻ bên chốt gặp mình
Đồng bằng nghĩa tình nên mùa thơm ăm ắp
rạ đốt mình cho khói trời xa
nếp nhà cho ta
cái tên riêng gắn liền biên viễn
Chốt hóa giải lời nguyền
cây dựa khuya lối tuần im lặng
Không biết sau khuya bầy chim có trở về đúng hướng
đàn bò lông đỏ trong màu nắng biên cương
con đường đợi tiếng hát vọng về từ đó
Áo bạc thương đất vừa vỡ
ánh sao mơ cây trái ngọt lành
gặp ở đêm chốt
giọng nói thân thương như lời quê hương ngày cũ
đã thức cùng sen biên giới suốt bao mùa.
--------
1. Một cột mốc trên tuyến biên giới Tây Nam, thuộc tỉnh Tây Ninh.
Người lính phố cảng
Không khói nhang nhiều như trước
biển nói gì với cánh buồm chiều nay
ngôi nhà ở lại sau giấc mơ phượng vĩ
Đêm ấy ở vùng
ngọn hải đăng sáng lên hồi vĩnh cửu
lữ đoàn đón thêm một người từ phố cảng
cát vàng ghi nhật kí
ngày ngày tháng tháng năm năm
biển thẳm vô cùng
cho gửi lời thú nhận
Thủy chung lắm nên đừng trở trăn
mọi giác quan đêm nay đều thức
phiên hiệu đâu chỉ nói riêng mình
tình yêu của ta dẫu khác
mong muôn trùng hiểu được nguyên do
phượng vẫn đỏ khi phố cảng giông về
Chuyến tàu chở những hồn nhiên ra đảo
bao người đi giữ nụ cười
nuôi kiên nhẫn để mình giàu như biển
dâng hiến một đời tính chi những cách ngăn
Phố cảng biết cách neo người lại
ai đậu mãi không cần âu lo
phượng đỏ qua những ngày tự do
Gió mang tới một mùi nhang quen thuộc
khấn vái thay mỗi độ đêm rằm
người lính hải quân nhìn về phía biển
biển hiền từ nâng cánh buồm lên…
VNQD