Thơ của Hữu Vi

Thứ Bảy, 30/05/2026 17:39

Rặng núi buồn, hoa tím rụng trăm năm

Ta ngồi nhớ những dặm dài lạnh lẽo
Đã tháng ba sao đông vẫn dùng dằng
Ôi hương lá quẩn quanh nơi hẻm núi
Cánh chim buồn buông tiếng hót ven thung

Có người bạn hẹn cùng nhau phiêu lãng
Quên lời rồi sau một cuộc say sưa
Có ông cụ râu tóc lơ phơ bạc
Tay gậy gieo những nốt nhạc dư thừa...

Trong chiều lạnh dang tay huơ gió lạnh
Rét ngọt à, rét ngọt quá vu vơ
Mai mốt núi còn chít vành tang trắng
Tưởng nhớ chi ngày trai tráng dại khờ?

Ta ngồi nhớ những dặm dài lạnh lẽo
Rặng núi buồn, ngươi có nhớ ta chăng
Ôi rét mướt xé giằng tim rệu rã
Rặng núi buồn, hoa tím rụng trăm năm...


Ngóng người đến dệt miền mơ...

Mong người chóng qua bạo bệnh
Còn về đi núi cùng ta
Có chú gà lôi yểu mệnh
Múa rất gần cũng thật xa...

Người nói thương đau còn đó
Tưởng như thể một thức quà
Cứ ngỡ như lời Then gọi
Xuân về dệt lá thêu hoa

Dù chi hãy qua cơn bệnh
Núi kia sương móc còn chờ
Lá thắm một màu định mệnh
Ngóng người đến dệt miền mơ...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Từ những đường dây lừa đảo xuyên biên giới, từ những căn phòng trọ ám mùi dây thừng và điện thoại bị tắt nguồn…, tôi muốn bạn đọc bước vào thế giới lạnh lẽo và dữ dội của thời đại dữ liệu,... (DƯƠNG BÌNH NGUYÊN)

Khi tác giả là nguyên mẫu

Khi tác giả là nguyên mẫu

Trong thời gian này tôi cùng trung đội ở trên chốt rất gần địch. Trận địa tôi chỉ cách khu nhà hòa hợp chừng 1 cây số... (NGUYỄN TRỌNG LUÂN)

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Tôi từng hình dung viết văn là công việc của sự hư cấu, một hành trình phác dựng thế giới từ trí tưởng tượng, nơi nhà văn tự do tạo hình mọi thứ theo ý mình... (TRẦN THỊ TÚ NGỌC)

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Là người đi dọc biên giới phía Bắc, tôi có thế mạnh khi hình dung, mở ra không gian của giai đoạn lịch sử đó... (PHẠM VÂN ANH)