Thơ của Phạm Trọng Thanh

Thứ Ba, 02/06/2026 17:52

Ngựa hồng của mẹ
Ai về đường ấy hôm nay
Ngựa hồng ai cưỡi cổ tay ai cầm…
(ca dao)

Ngựa phi chừng khắp ba miền
Bờm hồng rũ nắng bên hiên mặt trời
Quê nghèo lời mẹ như khơi
Ngõ tre mái rạ ngựa ơi, hãy dừng

Băng băng từ biển lên rừng
Đỉnh non sườn núi qua bưng lại biền
Dặm dài chiến trận liên miên
Thanh gươm yên ngựa đường biên lối mòn

Nhớ về hội Gióng trăng non
Đằng vân vó ngựa gieo tròn đầm ao
Trời Tây áo vải cờ đào
Thành Nam lọng tía cẩm bào vinh quy

Tràng An ngựa đứng voi quỳ
Nghìn năm hóa đá gan lì ngựa ô
Dấu bùn trận mạc vào thơ(1)
Kiệu vàng khớp bạc đường mơ kinh kì

Có bầy em gái vân vi
Thầm thương bến cũ lỡ thì người xưa
Đò Câu Tử ngựa về chưa
Mà câu hát Mụa em vừa trao đây

Hai vai sương nắng dạn dày
Lời ru năm tháng khi đầy khi vơi
Đường quê võng mẹ bên trời
Về đây chứ, ngựa hồng ơi, ngựa hồng!

--------
1. “Chân ngựa đá cũng dính bùn trận mạc” (thơ Nguyễn Bính).

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Từ những đường dây lừa đảo xuyên biên giới, từ những căn phòng trọ ám mùi dây thừng và điện thoại bị tắt nguồn…, tôi muốn bạn đọc bước vào thế giới lạnh lẽo và dữ dội của thời đại dữ liệu,... (DƯƠNG BÌNH NGUYÊN)

Khi tác giả là nguyên mẫu

Khi tác giả là nguyên mẫu

Trong thời gian này tôi cùng trung đội ở trên chốt rất gần địch. Trận địa tôi chỉ cách khu nhà hòa hợp chừng 1 cây số... (NGUYỄN TRỌNG LUÂN)

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Tôi từng hình dung viết văn là công việc của sự hư cấu, một hành trình phác dựng thế giới từ trí tưởng tượng, nơi nhà văn tự do tạo hình mọi thứ theo ý mình... (TRẦN THỊ TÚ NGỌC)

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Là người đi dọc biên giới phía Bắc, tôi có thế mạnh khi hình dung, mở ra không gian của giai đoạn lịch sử đó... (PHẠM VÂN ANH)