“Nhân vật” trong thơ

Thứ tư - 02/11/2011 00:42


Bạn Đào Đại Long sinh năm 1989 ở Thanh Miện, Hải Dương vừa gửi đến tòa soạn bài thơ “Con bướm trắng”. Đọc bài thơ này, Người Biên Tập bỗng thấy “chột dạ” và có gì đó vương vấn đến mối sầu về Người hàng xóm đã hóa thành bướm trắng trong thơ Nguyễn Bính thuở nào: “Hồn trinh còn ở trần gian/ Nhập vào bướm trắng mà sang bên này”. Phải nói rằng bạn đã thâu liễm khá tốt toàn bộ câu chuyện của Người hàng xóm để biến thành Con bướm trắng cho mình: Hồn ai nặng một lời thề/ Hóa thành bướm trắng bay về bên tôi. Điều đó sẽ đạt yêu cầu nếu bạn là người thợ thủ công thuần túy đang làm ra mặt hàng có mẫu sẵn, còn đối với văn chương thì không phải như vậy (văn chương được coi là một quá trình sáng tạo mang tính đơn nhất, đòi hỏi người viết không lặp lại chính mình, càng không lặp lại người khác…) và Người Biên Tập luôn chờ đợi, kì vọng tới sự nhiệt tâm sáng tạo ở một người trẻ như bạn.

Trong bài thơ “Nuối tiếc” của tác giả Nguyễn Hữu Văn, Người Biên Tập lại gặp đôi chút khó xử: “Ngôi trường, dốc sỏi, bài ca/ Cây đa còn đó người xa mất rồi/ Người đi vơi cạn lòng tôi/ Đắn đo cho lắm để rồi nát tan/ Cúi chào Cụ “bước sang ngang”/ Sao tôi chậm chạp để nàng phải đi/ Cụ dạy từng chữ từng ly/ Sao tôi chẳng hiểu chút gì nàng ơi/ “Khuôn trăng đầy đặn” nụ cười/ Tưởng người yêu dấu hóa người phương xa/ Nhìn vầng trăng khuyết bay qua/ Nhìn cây chuối úa sau nhà buồn tênh”. Một bài thơ ngắn nhưng người viết lại dùng rất nhiều cách xưng hô để nói về nhân vật chính. Đầu tiên là “người” tiếp sau là “Cụ” và “nàng” làm cho Người Biên Tập phải trông lên, nhìn xuống mới tìm ra được “logic” của niềm Nuối tiếc. Hẳn nhân vật “Cụ” ở đây là một cô giáo được tác giả yêu thương nhưng khi trong lòng còn đôi chút đắn đo do dự thì thuyền tình đã sang ngang nên để lại nhiều nỗi xa xót, ân hận. Điều muốn nói là có nhất thiết tác giả phải gọi tên cô gái và dùng cả chữ “nàng” ở phía dưới hay không, vì những câu trên đều đã dùng chữ “người”. Đối với một văn bản, đặc biệt là thơ thì tính nhất thể càng cao, độ hàm xúc càng lớn, chỉ trong trường hợp bất khả kháng người viết mới sử dụng những cách gọi nhân vật khác nhau để tạo sự đa dạng cho phù hợp với cung bậc cảm xúc, cũng như tính cách, cá tính nhân vật.

Cuộc sống luôn đem lại cho người viết muôn vàn cảm xúc. Cảm xúc ấy có thể là những gì ta bắt gặp hàng ngày, có thể xuất phát từ một tác phẩm văn học quen thuộc, hay từ dấu ấn, kỉ niệm của cuộc đời… nhưng sử dụng nguồn cảm xúc ấy như thế nào để tạo ra một tác phẩm có dấu ấn của riêng mình mới là điều khó và không phải ai cũng làm được.

Người Biên Tập



 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

 
Nhân vật Anna Karenina và sự soi chiếu từ nguyên mẫu đời thực

Nhân vật Anna Karenina và sự soi...

Lev Tolstoy - “con sư tử” của văn học Nga thế kỉ XIX - đã tạo ra những tác phẩm vĩ đại từ chất liệu tươi ròng của đời sống. Mỗi nhân vật được ông khắc họa luôn trở thành những điển hình nghệ thuật bất diệt, có tác động sâu đậm đến mọi tầng lớp xã hội. (NGUYỄN THỊ HỒNG​ HOA)

Quảng cáo