Chùm thơ của nhiều tác giả

Chủ nhật - 11/03/2018 13:27
VŨ TRỌNG QUANG
Hớt tóc
 
Người có thể thay đổi đầu tóc khách hàng nhưng không đưa
                                          tông đơ tự hớt đầu mình được
Mỗi lần hớt tóc là mỗi lần thay người khác
Như đọc một bài thơ khác
Có khi đẹp có khi không ra gì có khi lỡ tay trọc lóc tựa
                                             nhà sư mù mờ kinh kệ
 
Mỗi lần hớt tóc là mỗi lần thay người lạ
Như đọc một bài thơ lạ
Lúc đẩy cao cao lúc từ từ thấp thấp
Khi hớt tóc cao cấp máy lạnh thanh nữ mấy em tâm tình
                                                       tỉ tê lỗ tai
trống dzắng chiều nay,  nhớ bo à nghen anh yêu
Khi hớt tóc chỗ căn-tin sinh viên sĩ tử chưa biết đi về đâu
Khi gọi người hớt dạo vì mê câu Ai hớt tóc cạo lông mặt ráy
                                                              lỗ tai hôn
 
Kiểu lính lác sĩ quan binh đẳng cao cao gọn gàng
Kiểu mới kiểu cũ cũ người mới ta
Kiểu lập trình vi tính theo ca-ta-lô thời trang than trời
Kiểu ông bà xưa cổ điển về nguồn kiểng đổ
Mỗi lần hớt tóc mỗi lần tôi thay người mới
… soi gương nghiệm thử thử nghiệm bài thơ không hài lòng
 
Chiều ba mươi chờ rất lâu ở tiệm hớt tóc, ngoài cửa kiếng
                 người hành khất không chờ thời gian mái tóc gã mọc dài
Tối ba mươi chờ rất lâu ở tiệm hớt tóc mới thay bảng hiệu
                              ngày đã ngày
Chỗ tóc rụng mọc lên đóa hoa đen
Bóng tối đã rơi những sợi rất dài.

 
24
NGỌC BÁI

Những gương mặt bạn bè
 
Có một thời leo dốc dọc Trường Sơn
cây gậy vẹt mòn cánh rừng sốt rét
quăng quật chiếc ba lô băng đèo vượt dốc
võng mắc chênh chao giấc ngủ chẳng yên lành
căn hầm đào vội loằng nhoằng chớp đạn
gương mặt bạn bỗng hiện lên rồi vụt tắt
 
Cơn mưa thời bình không xóa nổi vết thương
lở loét cánh đồng ma xót xa cánh rừng thuốc độc
lửa đã tàn dọc con đường xoáy lốc
làm sao nhớ nổi dấu võng bom lìa
làm sao nhớ nổi căn hầm hai đứa ôm nhau khóc
gương mặt bạn tự dưng nhòa nhạt khói chiều
 
Nửa thế kỉ chiến tranh qua dấu vết cũ xa mờ
ngồi nhớ lại rùng mình bữa cháo rau môn thục
ngắm lứa trẻ bây giờ vô tư cụng li tràn trề lời chúc
bỗng dưng cười vui bỗng rưng rưng nước mắt
bỗng dưng muốn hát bài hát đã xa
thấy gương mặt bạn hiện về thấp thoáng.


to he
 
LÊ HUY MẬU

Tò he
 
Bộ tò he bằng đất mua ở Hội An
Không nhớ giá bao nhiêu nhưng rẻ lắm
Đồ chơi trẻ con thành đồ chơi người lớn
Mình chưng cùng kỉ vật những chuyến đi
 
Cho đến bây giờ vẫn chưa hiểu chữ tò he
Vì chẳng hiểu nên thành sang trọng chữ
Xin cho mình đừng bao giờ rõ nghĩa
Trước bao nhiêu kì bí của ngôn từ
 
Như vầng trăng có chú Cuội ngày xưa
Treo mơ mộng suốt cả thời thơ dại
Giá con người chưa đặt chân lên đấy
Thì vầng trăng sẽ mơ mộng hơn nhiều
 
Suối đầu nguồn nước suối trong veo
Mắt bé thơ nhìn đời mắt trong trẻo
Nụ hôn đầu là nụ hôn huyền diệu
Thời gian không quay ngược bao giờ
 
Bạc tóc mình lại thổi tò he
Cùng một mình mà hai đầu xa thẳm
Cùng một âm thanh mà sao nghe cay đắng
Tò he ơi! Tuổi thơ ở đâu rồi
 
Một bộ tò he bằng một con giáp thôi
Mười hai con vật làm còi cho trẻ thổi
Trẻ bây giờ đã chơi trò chơi mới
Người nặn tò he ngồi nặn sự luân hồi!

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo