Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ hai - 25/06/2018 13:45
PHẠM HUY LIỆU
Cổng làng
 

       Rêu phong cũ kĩ cổng làng
Cao cao vòm cuốn thênh thang gió lùa
       Làm nên những cuộc tiễn đưa
Bao người đi mãi mà chưa thấy về...
 
       Miên man cỏ rối triền đê
Cỏ may nói hộ lời thề trăm năm
       Chiến trường biền biệt xa xăm
Cổng làng thao thức còn hằn trong mơ
 
       Cho ai chín đợi mười chờ
Để rồi lỗi hẹn ngẩn ngơ cổng làng
       Vỡ òa giấc mộng đài trang
Nghẹn ngào vạc nấc, gập hàng tóc mai
 
       Xuân hong phủ rối bờ vai
Con tim dẫn lối chàng trai trở về
       Chiều nghiêng tím cả câu thề
Cỏ may đón tận con đê đầu làng...
 
       Rối bời ánh mắt liếc ngang
Cổng làng khắc họa những trang tình đời!


Arashiyama Bamboo Grove Japan
 
TRỊNH MINH HIẾU

Bích Động
                
Nghìn năm trước
Núi từng khối cô đơn ngang dọc
Dòng nhỏ kia không đủ gội mình
Nghe vang hận một trời tịch mịch
 
Người đến mang mang hoài niệm
Một chút buồn, một chút cô liêu
Vớt tay đôi dòng trong - đục
Sắc, không được mất
 
Bỗng bóng trắng hồn nhiên đi lại
Giữa cheo leo vách đá dựng trời
Be! Be! Be!... như tiếng tù và thổi
Gọi đàn về trời sắp tối rồi
 
Không gian hồi sinh trở lại
Hoa reo cỏ múa gió cười  
Chim ríu ran liệng châu tuần đầy tổ
Lớp lớp thinh không nảy biếc chồi
 
Cơ hồ nghìn năm sau?
Be! Be! Be… nâng núi ngẩng cao đầu
Suối biếc tấp nập thuyền người
Bích Động dốc trời mây thẳng đứng.
 

1462849842 khu du lich dich tamcoc bich don

DAO TRÌ

Sài Gòn    
 
Có những cơn mưa 
lầm lỡ
tôi đi sém một đời
nhặt lại chẳng làm vui
có những giấc mơ
gọi khản tiếng trả lời
đâu ngày cũ
thơm tho đường mưa trượt
 
Sài Gòn ơi
có lúc phải về thôi
lang thang bóng đêm nhiều mặt nạ
tôi là ai trong kí ức
mà hiện hữu này
tôi có còn nữa là tôi
Sài Gòn cố xứ
bầu trời tự nội
khuya khoắt một nơi về
chỉ còn hố sâu của im lặng
chỉ thấy đường mù bay trong tơi tả
ai còn ru hàng cây im ngủ
khi loài cú kêu
những giả dối đôi khi nêm nếm vài sự thật
trong chiếc lưỡi rân tê
 
Đóng đinh vào ý nghĩ vách tâm hồn rỉ máu
Sài Gòn ơi
cơn khát nào khiến tôi thèm uống những giấc mơ
tôi đi đã cạn miền khốn khó
nhớ chi người quá thể
gió xô tôi luân lạc
Sài Gòn.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 4 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo