Chùm thơ của tác giả Diệu Thoa

Thứ sáu - 30/06/2017 13:35
Tìm tuổi mụ
 
Lần về ngõ tháng Ba
Tìm núm ruột ngoại chôn ngày ta rời bụng mẹ
Tiếng dế lạc dưới màu xanh đã qua thì trong trẻ
Cầm tuổi mụ ta trong đụn mối nhằn
 
Cái ngõ về tuổi mụ đẫm hơi trăng
Hoa gạo nhả bã trầu theo vệt nhớ
Dấu chân tháng Ba run run trên cỏ
Hương bưởi nồng nã tóc làng
 
Ta muốn ôm chầm lấy thuở yêu khan
Muốn ghì riết tuổi ta vào bên ngực
Lại ngần ngại sợ mùa xưa vỡ giấc
Chiêm bao đau ngờ ngợ tiếng gọi mình
 
Lặn lội thị thành mê sảng miền sinh
Ngoảnh mặt bước qua vùng lú lạc
Sao gột nổi những mặn mòi
Nhớ
Thương
Ngơ ngác…
Khóc cười ai xót đắng mắt môi này?
 
Đường tình đậm buốt lòng tay
Gọi phiêu bạt ngã lòng bên đụn mối
Tim vọng nhịp nào cho nông nổi
Nguyên khạo khờ
Tuổi mụ đã rêu sương.
 

bai2 33c92

Chị ơi
 
       Chạm lời sung chát đào chua
Mà thương cái phận chị thua thiệt đời
       Người ta mắn miệng mau lời
Chim khôn hót một hót đôi rộn ràng
       Cất lên mới biết dịu dàng
Quẩn quanh lồng khép ai màng chị ơi!
 
       Rẽ mây, vạch gió lên trời
Hỏi sao bắt chị một đời lặng im?
       Nặng lòng tăm cá bóng chim
Chẳng may thất lạc biết tìm chị đâu?
       Mẹ vun tuổi chị vào đau
Thời gian gói chặt kiếp sau còn buồn
 
       Nhởn nhơ em hóa cánh chuồn
Cỏ may chị vá mảnh hồn đa đoan
       Biết rằng định phận “hồng nhan…”
Sao em nước mắt cứ giàn giụa trôi
       Khóc cười chị với chị thôi
Chờ trăng trăng lặn, ngóng trời trời sâu
       Gối đôi ước chốn tựa đầu
Nguyên khôi vành vạnh một màu trinh nguyên
 
       Đêm nay em cất lời nguyền
Cầu xin cho chị cái quyền được yêu
       Xin trời gỡ bỏ trớ trêu
Chim quyên vút một tiếng kêu sổ lồng
       Này mai tay bế tay bồng
Và đôi mắt chị mãi không vương sầu
 
       Chị à, thôi nén lòng đau
Dỗ tim ngủ lặng… Kiếp sau em đền!

 
chuon chuon
Tiếng chuông

                Gửi ngày xưa…
 
 
Ta vào chùa tìm tiếng chuông
Gió treo tận đỉnh mùa xa lắc
Như đứa trẻ hồn nhiên bói tìm quả chín
Cứ lần theo mùi hương mà ngỡ đã sắp gần
 
Vịn hương trầm,
Xin quẻ nào mách hộ nơi gió giấu tiếng ngân?
Mơ một lần gom chuỗi hồn nhiên choàng lên ngực tháng Năm
                                                                              trong suốt
Ngày xưa ơi, ngày xưa đi biệt
Cầu vồng bắc sang còn biết quay về?
 
Ta chuộc mình khỏi thánh đường hoa cỏ u mê
Về, ta ơi nói lời xanh rêu của lá
Thương lắm mụn hoàng hôn mây đăm chiêu ngồi vá
Nắng quái buông phía lưng chiều
 
Ta khát tiếng chuông reo
Như con sông khát khao đằm mình trong dòng nước bổng
Đeo bên mình chiếc túi càn khôn
                        ta ngửa cổ đợi ngày tiếng chuông chín mọng
Rụng xuống ta
Rụng xuống ngày xưa
Đồng vọng tiếng tim
 
Lạc hút sân chùa…

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo