Chùm thơ của tác giả Huỳnh Thúy Kiều

Thứ hai - 04/06/2018 01:39
Lính biên phòng ở Hòn Chuối
 
Lính biên phòng bọn anh ở Hòn cũng biết nhớ mà em!
Trăm yêu thương gởi về đất liền qua nhịp sóng
Lính biên phòng gieo chữ ươm bao khát vọng
Ghềnh Chướng chiều trời nước như giao hòa phía cuối chân mây
 
Lính biên phòng hết Hòn Chuối có khi lại sang Hòn Khoai
Chênh vênh nhớ có làm mềm lòng những chàng trai quê Nghệ,
                                                                      xứ Thanh, Hà Nội...?
Nếu rời Hòn, xa dân... như thấy mình có lỗi
Đêm. Gối đầu lên tiếng sóng ì ầm vỗ vào ghềnh đá
Lính biên phòng chưa bao giờ biết rơi lệ đâu em!
 
Lính biên phòng luôn nhoẻn miệng cười với bất kì khách lạ hay quen
Chia tay Hòn Chuối em mang theo về tiếng hát của những thanh niên
mới mười tám, hai mươi tuổi
Biển ngời xanh với khát vọng hòa bình xanh...
 
Lính biên phòng đứng lớp bằng bộ quân phục màu xanh
Mỗi nét phấn như một hạt bật mầm chen trong sỏi là sỏi
Hai mươi hai học trò ríu ran vui cười với gian phòng thơm mùi
                                                              tường vôi mới
Bài giảng của thầy nghe như bớt nhọc nhằn hơn
 
Bao nhiêu năm dài việc gieo cái chữ vẫn chưa tròn
Hai tấm bảng chia hai đầu lớp học
Câu thơ viết về lính biên phòng ở Hòn Chuối như có nước mắt chảy
tràn theo nét bút
Từ mũi Kỳ Lân cõng chữ lên đỉnh Hòn sẽ thấm được sự gian lao
 
Bước lên tàu về đất liền em không dám ngoái đầu
Sợ bịn rịn sẽ làm mình rơi nước mắt
Tự hứa với lòng sẽ trở lại Hòn Chuối thăm anh một ngày gần nhất
Biển ngời xanh gọi khát vọng đang xanh...


FullSizeRender 12

 
Lỡ có yêu đồng bằng

 
Nếu một mai có thức với đồng bằng
Em nhớ kể cho anh nghe về tía
Cả dải cù lao, bãi đất cồn ngày xưa đi vào cổ tích
Cả triều cường đợi mùa rẹm giao hoan
 
Chỉ thức một đêm
Chưa thể trọn vẹn được với đồng bằng
Anh muốn nhìn thấy mầm phù sa gọi ngày dấn bước
Từ sông Hồng
Cầm trái bần xanh mà sao anh nghe thân thuộc
Chắc Cà Mau đã dày trong mấy bận nhớ thương
 
Anh muốn thử uống ngụm nước sông Hậu, sông Tiền
Nghe vị giác ngọt lừ qua thơ em gọi
Xàng xê liu phạn
Em nhớ dạy cho anh hát
Để anh hiểu được thăm thẳm đêm Gành Hào thao thức dạ cổ hoài lang
 
Lỡ một mai quá yêu đồng bằng
Em nhớ chỉ hộ anh chín cửa sông - chín con rồng xuôi ra biển
Làm sao anh biết phía nào Cửa Đại, phía nào Ba Thắc?
Cả Trần Đề và nhịp sóng Cổ Chiên
 
Chiều tím lục bình với khăn rằn và áo bà ba em
Như thấy mẹ, thấy bà nhai trầu bỏm bẻm
Anh muốn biết cả con cá lia thia, chim quyên quầy và cây bình bát
Bàn chân anh đang đứng ở nhánh sông nào?
 
Anh bây giờ chờ đến lượt tháng ba
Để ngợp lòng mình màu hoa ô môi khoe sắc đỏ
Lỡ yêu đồng bằng rồi
Duyên từ chén cơm, con cá
Dấu chân hoang đang tìm nốt lối dừng
 
Buông sông Hồng
Anh cầm
Nắm Cửu Long
Rồi cũng sẽ quen dần với nhịp thở phù sa đêm đỏ ối
Thèm một bận bưng li rượu gạo nâng lên mời tía
Mở vòng tay đi em
Anh đã lỡ yêu đồng bằng…

 


 
 Từ khóa: Huỳnh Thúy Kiều
Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 4 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo