Chùm thơ của tác giả Nguyên Chương

Thứ tư - 28/12/2016 12:11
Người đàn bà ngồi hát ru con
 
Người đàn bà ngồi hát ru con
Mái tóc xõa ngang lưng
Mái tóc từ lâu đã không còn chăm chút
Mái tóc ngày xưa nhiều người đàn ông khao khát
Giờ chẻ ngọn loe hoe không tha thiết óng mượt nữa rồi
 
Người đàn bà ngồi hát ru con
Dù đứa bé đã ngủ từ lâu
Hát để ru con?
Hát cho chính mình?
Hát cho người đã xa không còn về nữa?
Hay hát cho cuộc tình giữa xuân xanh tắt vội?
Mà hát cho ai, người đàn bà cũng không cần biết
Chỉ biết hát lên như trái tim kia đã nức nở thành lời
Nên cứ thế mà hát thôi
 
Người đàn bà lặng lẽ ngồi hát ru con
Hát qua bao tháng bao năm
Hát qua bao mùa giông bão
Hát đến tuổi xuân úa nhàu xao xác
Mà giọng hát của người đàn bà vẫn chưa nguôi dào dạt
Vẫn chưa nguôi từng cung bậc trái tim mình
 
Người đàn bà ngồi hát ru con mong tìm thấy bình yên
Mà kí ức vẫn biếc xanh một mảng màu rất đẹp
Từng lời ca cứ thế trôi đi, trôi đi trong biền biệt
Không ai nghe những nức nở gọi về
Người đàn bà vẫn ngồi hát mải mê.

5
 

Ngày áp thấp nhiệt đới
 
Những giọt mưa trong veo ngày áp thấp nhiệt đới
Gõ vào chiều bản hợp âm không điệp khúc
Gõ lên phím hồn tôi những thanh âm rưng rức
Về những ngày mưa nồng ấm môi thơm
 
Những giọt mưa ngọt ngào nào thời gian chưa thể quên?
Để tôi chênh vênh trong chiều áp thấp nhiệt đới
Mưa vẫn bay bay trên từng nẻo đường thành phố
Mà lòng tôi sao nhớ mưa quá, mưa ơi
 
Thành phố ngày áp thấp nhiệt đới mưa cứ rơi, rơi...
Bản hợp âm dịu dàng mà sắc như dao cứa vào lòng tôi
trăm vết xước
Mưa của ngày nào vẫn chưa nguôi da diết
Để ngày áp thấp nhiệt đới hôm nay ngân ngấn từng giọt buồn
 
Cơn áp thấp nhiệt đới nào rồi cũng sẽ tan
Bản hòa âm nào rồi cũng đến hồi kết thúc
Nhưng lòng tôi sao chưa nguôi day dứt
Về những cơn mưa ngọt ngào đã ở phía rất xa
 
Có phải cơn áp thấp nhiệt đới nào rồi cũng sẽ qua?


canh dong
 

Tôi kí họa mình
 
Chiều úp mặt xuống cánh đồng
Từng giọt nắng rưng rưng
Tôi biết đi đâu, về đâu?
Khi đi về phía nào giữa mênh mông chiều cũng chạm vào miền nhớ
 
Tôi đi tìm bình yên trên cánh đồng chiều nham nhở
Những vết nứt nẻ chằng chịt mùa giêng hai
Những chân rạ, cọng rơm gầy guộc, xác xơ
Cứa vào lòng tôi hằn sâu từng vết xước
 
Tôi đi tìm tôi trên cánh đồng chiều vàng úa
Bước chân nào cũng giẫm lên miền xanh trong kí ức
Bàn tay ấm nào đã không còn níu lấy tay tôi
                                       trong những buổi chiều lưa thưa nắng rớt
Mà sao tôi chưa tỉnh giấc u mê?
 
Cánh tay nào không còn siết chặt tay tôi
Bờ môi nào lạnh nhạt
Mà sao tim tôi vẫn còn rừng rực khát?
Tôi kí họa tôi trong những buổi chiều nhòa nhạt
Đường nét nào cũng đứt gãy rưng rưng. 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 28 trong 6 đánh giá
Xếp hạng: 4.7 - 6 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo