Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Khiêm

Thứ năm - 20/10/2016 00:36
Thăm thẳm bóng mẹ xưa
 
Chiếc giỏ không ton
Tuổi mẹ bung vãi
Nắng mưa bồ hòn gai nhọn
Con giật mình nhặt những câu thơ
 
Mẹ lặng im
Dằng dặc một con đường
Này chó cắn áo rách
Này ăn mày đánh đổ cầu ao
Này ở hiền gặp ác
Này tâm xà miệng phật
 
Giơ vạt áo đùm cà che bão
Giơ lá khoai đùm gạo che mưa
Giơ nước lã mà vã nên hồ che cầu vồng mống cụt
Giơ hai bàn tay trắng bốn bàn tay không
                                       che cơn đại hồng thủy
 
Ý a mặc người mớ ba mớ bảy
Mặc người nón thúng quai thao
Mặc người trầu ăn với quế
 
Nhiều lần cái giỏ bị đổ trắng tinh không còn sót một con cá
Nhiều lần bị Lý Thông lấp đá cửa hang tự mò mẫm đường lên không hề
gặp Thủy Tề tặng đàn rẽ nước
Gánh nặng oằn vai đi mà không biết cả đời đi trên sợi tóc vắt qua
vực thẳm
 
Vắt chân lên cổ chạy
Tục ngữ làm rút quần bục đứt
Ca dao làm quai nón bị lũ cuốn trôi
Cổ tích làm thuyền bị đắm
Móng chân mẹ bấm lõm một vùng đêm trắng
 
Cho câu thơ con vô ruột gỗ làm trầm
Cho câu thơ con lên vách núi làm tổ yến
Cho câu thơ con xuống đáy biển làm ngọc trai
 
Những câu thơ đốt làm vàng mã
Những câu thơ làm nước xúc miệng
Những câu thơ làm phẩm màu trang trí
Con giật mình
Thăm thẳm bóng mẹ xưa.


me

Chiếc bình nước trên đầu người con gái Chăm

 
Mấy trăm năm đã mấy nghìn năm
Chiếc bình nước trên đầu người con gái Chăm đi xuyên thế kỉ
Nuôi tiếng trống Paranưng tiếng trống Ginăng thanh cao thần thánh                                                              
Nuôi tiếng kèn Saranai sâu thẳm hồn làng
 
Từ chiếc bình nước trên đầu người con gái Chăm thần Brahma                 
                                                                                    gọi vạn vật về
Thần Vishnu bảo tồn đất đai vũ trụ
Thần Shiva tạo tác sinh sôi
Đất mẹ nhập vào vũ nữ Apsara để của hồi môn cho muôn đời
điệu múa
 
Chiếc bình nước trên đầu người con gái chăm không vẽ lại con đường huyền thoại các thần từ Indonesia, Malaysia vượt biển tới Mỹ Sơn, Phan Rang, Ninh Thuận, Phú Yên… hay từ India đi vòng qua Myanmar, Campuchia, Lào vượt Trường Sơn tới dải đất miền Trung
nước Việt
 
Dắt hồn núi hồn sông về hóa những Palei và các tòa tháp linh thiêng
Dắt tình yêu qua những ngọn núi những đồi cát trập trùng vào
khung cửi dệt tơ dệt lụa
Dắt tiếng hát nụ cười tưng bừng lễ hội Katé
 
Những viên gạch thánh địa Mỹ Sơn, tháp Po Klong Garai,
tháp  Bà Po Naga có thể đã mục
Những pho tượng cụt đầu không lời giải miên man gió hú
Những ngôi đền đổ vỡ dưới đạn bom
 
Chiếc bình nước trên đầu người con gái Chăm xuyên qua thế kỉ
Nuôi tiếng hát, nuôi lời ru, nuôi những thánh thần
Trưa nay xuyên sa mạc đốt thiêu nắng lửa
Chiếc bình nước trên đầu người con gái Chăm gọi từng giọt mưa về
Như từng giọt sữa
Cho một vùng đất khát.

con gai cham pa
Dưới chân cột đèn đường

 
Đêm nay tôi đăm chiêu đứng ngắm bầy muỗi đông đặc, lâu nhâu
bay trên ngọn cột đèn đường
Chúng đang cố nhấc cây cột lên khỏi mặt đất?
Chúng muốn nâng thị trấn nhỏ bé này lên khỏi mặt đất? Chúng đang muốn dịch chuyển khối ánh sáng duy nhất ở địa điểm này mang ra
chỗ khác?
Trong mắt chúng đó là một mặt trời?
Chúng muốn thay đổi quỹ đạo của mặt trời?
Chúng đang nhún vào khoảng không
Một lần lấy đà. Triệu triệu lần lấy đà
Một vũ điệu Valse? Một vũ điệu Tango? Một vũ điệu Samba?
Một vũ điệu của loài người nguyên thủy?
Chúng đang biểu dương sức mạnh của đôi cánh mỏng manh
Vo ve một bài ca siêu thực
Chúng đang biểu hiện sức mạnh của niềm tin và ý chí. Nhất định sẽ nâng được cây cột đèn này cao hơn mặt đất? Nhất định sẽ nâng
được thị trấn nhỏ này cao hơn mặt đất?
Nhất định sẽ thay đổi được quỹ đạo mặt trời sang một
thiên hà khác?
Mặc gió mưa sấm sét. Đêm nối đêm. Tháng nối tiếp tháng. Năm nối tiếp năm. Hết thế hệ muỗi này đến thế hệ muỗi khác, quấn bọc lấy nhau, quanh ngọn đèn đường. Nhún. Đẩy. Một ý chí siêu thực.
Một bài ca siêu thực. Bền bỉ và mãnh liệt
Nhưng năm qua đi, tháng qua đi
Cây cột đèn đường vẫn nguyên chỗ cũ
Chiếc bóng đèn vẫn nguyên chỗ cũ
Thị trấn nhỏ bé vẫn không cao hơn mặt đất phân nào
Chỉ có sau mỗi đêm
Sau khi đã nhảy múa hết điệu vũ này đến điệu vũ khác, sau khi đã biểu diễn bài ca siêu thực với tất cả sức lực và niềm tin mãnh liệt
của mình
Dưới chân cây cột đèn đường
Vạn xác muỗi vẫn không ngừng rơi xuống.


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo