Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thành Phong

Thứ bảy - 24/02/2018 12:11
Nhớ phố
 
Xa khuất rồi phố xá đông vui
Biền biệt luôn những tiếng nói cười…
Anh bạn nằm sàn khe khẽ hát
Mắt đăm đăm tường trần trắng lóa màu vôi
 
Câu hát đỡ ta ngồi lên nhớ phố
Nắng mỏng lắm chỉ như là cảm thấy
Dù phố chẳng xa vời phố ở cạnh đây thôi
Nếu dài tay ra ta hấng chút là đầy
 
Ngọn gió cũ từng tràn trề rộng mở
Sao lúc này thèm chạm nhẹ gió ơi
Sau mấy lần cửa khép
Sau mấy bức tường kia bát ngát khung trời
 
Ta như thấy cây bàng già góc phố
Lá đỏ hây hây trong mưa buốt ngày hàn
Chẳng mấy nữa sẽ đến mùa lộc mới
Liệu có kịp cho ta vươn tay hái đôi nhành
 
Ta đã biết lộc bàng xanh thật khỏe
Sắp bất thần trổ mạnh cuối mùa xuân
Giờ ta biết lộc bàng không chỉ đẹp
Nếu ta được ra gần ta sẽ hái ta ăn
 
Bao phố xá thân quen suốt đời xanh tuổi trẻ
Dọc những con đường ta đã sải chân qua
Phố hiểu thế phả chút mùi thật nhẹ
Cho ta thở căng tràn xua ăm ắp tối tăm xa.


9


Thấy chiều cuối năm
 
Mảnh vườn nhỏ cây như đua hoa nở
Một vòm xanh nao nức mấy giọng chim
Ta lặng lẽ thâm trầm bao ngẫm nghĩ
Mà thiên nhiên cứ ríu rít đến đây tìm.
                

Đưa mình xe đạp đi chơi
 

Đưa mình đi chơi bằng xe đạp
Qua phố nhỏ, ngõ nhỏ, ngách nhỏ...
Đi chầm chậm, hôm nay nhiều gió trở
Đi chầm chậm, như mình đang thuở trẻ
Chẳng có ai ngăn mình không vội vã
Chẳng có ai giục mình phải lao nhanh
Vậy mà anh nhiều năm tháng lao nhanh
Trên bao nhiêu phương tiện
Trong bao nhiêu cuộc gặp
Lao nhanh đến thành thói quen
Lao nhanh đến thành lạ lẫm
Quên mất mình có thể không vội vã
Giờ xe đạp ta đi chơi chầm chậm
Đôi mắt an nhiên ngọn gió an lành
Ngõ nhỏ ngách nhỏ nhiều năm lặng lẽ
Biết bao nhiêu lạ kì đợi ta đến làm thân.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo