Chùm thơ của tác giả Nguyệt Phạm

Thứ tư - 11/07/2018 13:54
Phu chở mặt trời
 
Đêm qua em mơ
Có một người hằng ngày chở mặt trời trên chiếc xe máy cà tàng
Gã gầy ốm cong mình chở mặt trời vòng vèo lên xuống dãy Himalaya
Gã tự hào, buồn và chuyên nghiệp đến độ cả đời không dám bệnh
 
Mặt trời là một chiếc mâm đồng cổ lỗ sĩ tự mình phát sáng
Hằng đêm về bên em nằm run rẩy
Mặt trời cần vỗ về bên chiếc gối lông êm
Và một nụ hôn dành cho người chở mặt trời
 
Có những ngày mặt trời không xuất hiện ở thành phố của em và anh
Bỗng nhiên em muốn vứt bỏ cả chiếc mâm đồng phát sáng                    
            và cả người chở mặt trời mà đi dan díu
                               với những bát đũa loảng xoảng
 
Có khi nào ở thành phố của anh có một ngày mưa và rét
Anh muốn ôm mặt trời của em vào lòng
Và giúp em an ủi.

 
d

Khai trừ
 
Những ngày mùa đông làm em rớt nước mắt vì thương mình
Đã lâu rồi ta không ôm nhau cười hạnh phúc
Em – anh đều mỏi mệt
Lần tay tìm nhau nhưng rồi lại thôi
 
Những ngày mùa đông khiến em ho không thôi
Và bắt đầu những cơn đau nhức
Em mơ những cái chết đau đớn
Linh cảm về một cái chết đang di trú vào đầu óc âm u
Em sợ
 
Những ngày mùa đông vẫn vắng người an ủi
Em muốn
Khai trừ mùa đông
Em muốn
Cắt cổ những ngày nắng – khô – khản  – giọng
Chắt ra giọt máu hồng ấm áp
Và nâng niu.

c
Phức cảm ở miền xanh ngọc

 
Chuyến tàu đầu tiên tới vùng đất héo hon trong trí nhớ
Thật ra em chưa từng chạm - eo biển khô cằn nóng hổi
Nhà ga tỉnh lẻ nồng nhiệt hay kiêu kì lặng lẽ
Em cứ phân vẫn mãi
 
Bây giờ thứ gì cũng lạ
Ý là thứ màu xanh ngọc
Nhìn đâu cũng phát hiện xanh ngọc
Bầu trời chiều nay dĩ nhiên xanh ngọc
Làm em mệt nhọc chống cự những vui mừng thái quá
Đến con cừu choai choai ngơ ngác nhìn xanh ngọc
                                                     trước mắt xa lạ
Một con cừu đen lộng lẫy, con cừu phù thủy phù phép
                                                       buổi chiều xanh ngọc
Ừ thì xanh ngọc!
Xanh ngọc vây bủa em
Biển từ hướng này như những mảng màu xanh ngọc
Em muốn băng qua bãi cát. Đồi cát. Dãy tường cát
Em muốn băng qua đồi trọc đá trắng lởm chởm như mộ bia
                                               âm u giữ mình trong cơn gió rít
Em muốn băng qua những lùm bụi vô hại gai bàn chải
Em muốn leo lên ngọn hải đăng để no nê với màu xanh ngọc
Em muốn màu xanh ngọc ôm trọn mình đơn độc -
                                                    em không khóc, em chẳng cười vang
Vít cao những ham muốn
Ngọn hải đăng nuốt chửng những câu thơ vừa thoát ra từ em
Ngọn hải đăng ve vuốt những sợi tóc
Gió đừng ngừng thổi
Hãy là điềm dẫn, em sẽ nhắm mắt bước theo
Tìm một thế giới màu xanh ngọc vướng vất mùi ánh sáng
                                                           xanh mảnh mảnh
Ánh sáng màu xanh ngọc ấy...
Như một phép màu.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 22 trong 5 đánh giá
Xếp hạng: 4.4 - 5 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo