Chùm thơ của tác giả Thanh Thảo

Thứ ba - 10/07/2018 13:30
Thuyền thúng
                   Tặng đồn biên phòng Sa Cần
 
 
Xoay theo luồng lựa con sóng
thuyền thúng mềm như nước
thuyền thúng nhẹ hơn nước
dọc ngang cửa Sa Cần
 
Tôi đến đây bơi qua mùa xuân
nhập vào chiếc thúng nhỏ
sóng ngoài xa tung trắng bờm ngựa
hòn Ông nằm thư giãn dưới trời
 
Thuyền thúng là thuyền thúng ơi
em không dành cho những tay ú ớ
nhìn dáng anh cạy chèo, tôi nhớ
chiếc thúng này chao qua mấy hiểm nguy
 
Bập bênh bập bênh như chẳng hề chi
như tất cả trên đời đều nhẹ
sướng thì chìm, khổ nổi hoài lên thế
thuyền thúng ơi long đong
 
Lái cũng không mũi cũng không
chẳng có ai cầm gì vĩ đại
cứ xoay tròn cuộc thế
bàn tay níu bàn tay
 
Mũi ở đây lái ở đây
cứ xoay tròn thuyền thúng
cứ xoay tròn hi vọng
mong ngày mai lặng biển yên trời.


tuyen tap hinh anh giot suong ban mai dep long lanh tinh khiet 2


Về quê, nghe bìm bịp kêu
 
                                Bìm bịp kêu nước lớn anh ơi
                                Buôn bán không lời, chèo chống mỏi mê
                                                                (Ca dao)
 
Lâu về nghe quê nhà khắc khoải
bìm bịp kêu giọng trầm
con chim khiếp mọi trò đe nẹt
từ lời hứa suông tới hũ rượu ngâm
 
Thôi thì vườn nhà ta một mảnh
nhiều cây xanh lại mới sổ hồng
bìm bịp cứ bay vào lánh tạm
mà kêu cho đỡ buồn
 
Người ta vừa bức tử một dòng sông
ngay trước cửa nhà ta, nhưng bìm bịp đừng tuyệt vọng
tiếng kêu của em lành như chuỗi nước
rơi lơ mơ phía cuối cánh đồng
 
Ta thề: không bao giờ uống rượu ngâm bìm bịp
em thề: tôi như một tiếng vang
tiếng vang buồn nhất ta nghe được
trong chiều mây ngả vàng.
 
anh dep giot suong long lanh tren co t47


Dưới lũy tre làng Hiệp Phổ Nam
 

Sau bốn bảy năm
có thể còn hai mươi người ở dưới
địa đạo
những rễ tre không mệt mỏi
những rễ tre vươn mãi về phía họ
mong cứu được người nào
 
Không cứu được
 
Từ ngày đó lũy tre thôi không hát
đêm đêm dân làng nghe tre khóc
đêm đêm tiếng ếch vọng buồn
 
Đã có một thời nhân dân tôi ở dưới
những rễ tre
 
Đã có một thời nhân dân tôi ở về một phía
dưới rễ tre
 
Họ đã chết trước cái nhìn đăm đắm
những rễ tre
 
Thân xác họ cắm sâu vào đất
cùng những rễ tre
 
Từ ngày đó tre thôi không khóc
chỉ đêm đêm nghiến răng
 
Từ ngày đó tre không lớn nữa
vì trong bẩy mốt người chết có trẻ con
 
Có bao giờ anh biết
phía mình đang đứng là phía nhân dân?
 
Có bao giờ anh biết
vì sao tre không hát
vì sao tre không khóc
chỉ nghiến răng
 
Trong lòng đất những rễ tre sáng lóa.

 


 
 Từ khóa: Thanh Thảo
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo