Chùm thơ của tác giả Trần Thế Vinh

Thứ sáu - 27/07/2018 13:22
Thơ viết trong căn cứ Phương Bình (1)
 
Căn cứ nổi giữa đồng, kinh, rạch
Mấy cơn mưa đã sạch mắt lá tràm
Những căn nhà đất. Rộng cửa đón mùa sang
Như ngọn lửa hơn ba mươi năm vẫn cháy
 
Ta vừa lạ, vừa quen lung ải
Đâu phải tuổi quá sáu mươi mới ướt giọt mưa ngày
Nhớ mùa nước nổi năm 1972
Trẻ già ngồi chung vạch sơ đồ đêm tác chiến
Đất Bà Bái cờ sao ẩn hiện
Rạch Lái Hiếu vỏ lãi trực chờ
Phút phát lệnh tấn công
 
Đâu chỉ trận Tầm Vu, Đồng Gò hay Quang Phong
Đã vội xao lòng
Có trăm đêm đỏ máu, đỏ sông
Má Hai, chú Mười…
Ôm chiến thắng. Khóc nhiều hơn chúng ta bây giờ
 
Chữ vàng dành cho người dũng sĩ xanh mơ
Sáu Thượng điện đài, đồng chí Thủy giao liên
Hi sinh trong đêm mưa bão
Đây căn hầm tránh pháo
Nơi ta chụp hình lưu niệm
Năm 1971 cỏ không kịp xanh bờ
Vì ngày đêm gánh lấy những trận mưa pháo giặc
Hội trường Trung đoàn 1. Cháy, lại cất lên
Cháy, hôm sau lại cất
Như má Năm đưa hết con đi giữ đất Phương Bình
Lần lượt cả năm người hi sinh
Có mẹ nào đêm qua không vò võ
 
Trong căn cứ hôm nay
Xin đừng một ai van xin trời thôi mưa thôi gió
Để không ướt chính ta, không lạnh chính mình
Mỗi bước chân trơn hãy tìm lấy niềm tin
Rằng chiến tranh đổi bằng sự thật
Nơi người xưa căng đầy lồng ngực
Ngày gió, đêm mưa có ướt trái tim hồng?
 
Trưa nay, ta nhỏ như hạt mưa sa
Không cầm nổi bước đi con nước lớn ròng
Mà người xưa đã cầm đã giữ
Bám đất, bám sông làm cuộc kháng chiến vì dân.

________
  • Căn cứ Tỉnh ủy Hậu Giang thời trong kháng chiến chống Mĩ.
  • d 
    Lời của núi ngàn năm
     
    Núi gan góc
    Dồ, hang thành cổ tích
    Cõng mặt trời qua
    Mưa vặn gót chân người
    Em chợt đến, chợt đi giữa rừng hoang mây gió
    Núi ngậm vui buồn
    Đau đáu cuộc tiễn đưa
     
    Một dòng suối
    Chảy qua trăm lối rẽ
    Nuôi cho cây dáng dấp một đời người
    Bao thế hệ. Ngày đêm, sáng tối
    Chuyện sinh tồn đau mắt lá trêu ngươi
     
    Mỗi lò hảng
    Giờ thành “Địa chỉ đỏ”
    Cột mảnh trăng xưa còn ấm đến bây giờ
    Đá vội lớn… Dấu chân in càng đậm
    Núi có già
    Theo những mái đầu - bạc - trắng - ước mơ
     
    Bom đạn ngày nào
    Vấn vương cành lá mới
    Đất trổ màu xanh. Trời chuyển gió sang mùa
    Trong cổ tích
    Gọi đây lời truyền hịch
    Dựng bia đời lên gộp đá ngàn năm.

     

     


     
     Từ khóa: Trần Thế Vinh
    Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
    Click để đánh giá bài viết

    Những tin mới hơn

     

    Những tin cũ hơn

     
    Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

    Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

    Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

     
    Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

    Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

    Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

     
    Cám ơn anh bán giày

    Cám ơn anh bán giày

    Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

     
    “Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

    “Con mắt còn có đuôi” của “tình...

    Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

     
    Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

    Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

    Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

    Quảng cáo