Chùm thơ của tác giả Trần Văn Lợi

Thứ ba - 12/12/2017 12:06
Bờ mương hoa dại
 

Bờ mương mọc đầy hoa dại
anh cùng em rong ruổi dọc tuổi thơ
rón rén dòm tổ chim mới nở
áo bê bết đất bùn hoa cỏ
quên nắng
quên mưa
quên lối về xa tít
anh đốt đám cỏ tươi xúm xít
em hồn nhiên vun đống khói cay nhèm
cùng nhọ nhem khoai nướng
cùng đục ngầu dòng nước phù sa
mà da em rồi trắng nõn trắng nà
 
Làng ta nghèo
quen thức khuya dậy sớm
anh đi đánh đó đặt lờ
em ra cất vó
con đỉa trâu bám vào nỗi sợ
mà em xộc xệch khóc cười
mà anh hớ hênh lời nói
mà yêu mến cái nhìn ngượng ngùng vồi vội
mái tóc em từ đó biết dài
đôi má tròn chín ửng nắng ban mai
cứ thẹn thùng trộm nhìn ngực áo
hoa ngai ngái thơm trải thảm chỗ ta ngồi
 
Mười chín tuổi gói ghém tin yêu
anh khoác ba lô hăm hở lên đường
mang theo mùa xanh bờ mương hoa dại
em lặng thầm đi qua thời con gái
những mùa xuân chưa từng ngoái lại
hoa dại lan tràn hoang hoải bờ mương
 
Con đỉa trâu bám chặt vào nỗi nhớ
củ khoai lang xém vỏ trong kí ức thơm bùi
bờ mương vẫn dài
hoa thì vẫn dại
anh ra đồng đốt lên đống khói
ngùi trông kỉ niệm về trời.
 

y nghia hoi tho cua em be


Ga núi
 
Ga núi
chiều xuân xưa âm ẩm tiếng còi tàu
anh ấm nóng lời chào thị trấn
lạ lùng bao ô cửa trông nhau
em đứng dưới hàng cây thầm thĩ
hẹn cùng anh qua mưa nắng gập ghềnh 
rồi trao anh
một thị trấn em hoa trái
một thị trấn em thơm nõn gối lên ngực trung du
thoai thoải vườn cây
thoai thoải tiếng hát 
giếng đá ong mây về tắm mát
em khỏa loãng mùa hè
văn vắt vầng trăng mười bảy
anh lọc mình
để suốt đời ta không đục vào nhau
 
Phố nghiêng nghiêng
mộng mị nghiêng nghiêng
mùa khói thuốc
thức cùng chè rất Thái
thị trấn trở mình mỏi phía vườn xanh
đêm đậm đặc
thèm giọng em cười ngòn ngọt môi anh
 
Quán lá riêng tư
bình yên chiều quốc lộ
đường xuôi xuôi những tiếng thở dài
vòm cây ít nói
mắt em buồn như cơn mưa trung du
gió đồi thung buôn buốt tiếng còi tàu
 
Hai mươi năm mau
ga núi của anh vẫn em mười bảy tuổi
phố bốn mùa
dáng ngả về xuôi
lòng anh còn mây trắng
vẫn ngược trời trung du.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 9 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 4.5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)