Chùm thơ của tác giả Trương Thị Bách Mỵ

Chủ nhật - 23/09/2018 14:36
Nơi bình yên chim hót
 
Thưa mẹ, con bước không qua những nỗi buồn nói trước
buổi sáng vắt lòng mình qua núi
con về trong nắng thanh minh
nơi mẹ nằm gió lẫn tiếng chim thành rừng
những lớp đất chôn mình trong đất
khi không còn ai để được giận hờn
con về mếu hờn bên mẹ
mẹ nói phận đàn bà như lá
rụng trước thềm mùa xuân thử nghiệm
sắc xanh lưu trong những bông hoa cuộc đời…
 
Nơi mẹ nằm nỗi nhớ biếc từ ngàn năm trước
những cành lá từ tâm vẫy hiền giấc ngủ
những cơn gió chao đời thành sóng
bấm mười ngón chân mây trắng nhẹ trên đầu
con im lặng, chỉ hơi thở vô tình hắt ra
mùi đất nối con về ngực mẹ
bình yên trong hơi thở núi đồi
 
Thưa mẹ! Bên đời nắng đẹp
con thụp hố ngày cầu cạnh một cơn mưa
màu cỏ cứ biếc chồng lên màu cỏ
tháng năm bay theo ngọn khói đốt đồng
mẹ có biết nắng về nhớ mẹ
trên bàn tay trổ chấm đồi mồi
âm thanh trắng hát khơi ngoài trũng vắng
tiếng tha mồi điểm trang giấc nhớ
một hành lang xanh vợi - ngày xa
con gặt những âm thanh cánh đồng dẫn lối
mẹ để chân không ống quần xắn gối
ngược gió trông theo trong hương lúa bộn bề
đôi thùng thiếc trì dáng đi của mẹ
mẹ quẩy nhớ sông đời đổ ngọt bến ba mươi
 
Mẹ đứng bên chiều quê mùa chắc lép
con nấp tiếng cười trong làng, chum, ảng
âm thanh trắng tuổi thơ tràn trong giấc nhớ
mẹ nặn con từ điệu hò khoan
bằng đôi bàn tay đánh tranh, cuốc đất
nỗi buồn mẹ dầm nắng mưa già dặn
chắt lại cho con thành những ngày trầm
nắng ơi mọc lên từ đất mẹ
lá ơi trỗi khúc mặt trời.


binh yen
Giấc mơ đồng vọng

 
Giấc mơ đồng vọng
ban mai loa kèn bung chật nỗi nhớ
em nghe những chiếc răng ngày lung lay
những khóm mít đầu mùa chìa ra quãng trời xa vắng
đưa lặng im lần giở cơn mơ và chép giấc mộng ra ngoài ánh sáng
một nỗi mơ hồ truyền đi nhanh hơn ánh sáng
tiếng của ban mai hay lồng ngực tỏa ra một ánh hườm năm tháng
 
Nắng chênh vênh giọt nước lên quả cà chua chín đỏ
khu vườn đẫm ban mai và tiếng vòi nước tưới cây lè xè
những niềm vui chưa hái sẽ rụng bất cứ lúc nào
thơ ngấp nghé phía đằng trước hoặc đằng sau cánh cửa ngôi nhà
mỗi lần em đứng tựa vào đó và thấy mình thật lãng mạn
yếu đuối cũng mang đến sự hưng phấn cùng cực
em để mình tựa vào cánh cửa những cuộc truy lùng cội nguồn
                                                                                       cảm xúc chìm lẫn...
 
Em thường đếm những ánh mắt cất giữ
sự cất giữ tràn dư một bình minh
hay chứa đựng vô hạn như một buổi chiều tắt nắng
khi đưa lặng im lần giở cơn mơ
và chép giấc mộng lên màu xanh ngàn lá
biển ơi tàu đã nhổ neo
tiếng sóng vỗ xa hơn những cánh buồm...


7 ab7f8

Khúc biến tấu từ những pho tượng cổ

 
Bàn tay em rụp vào tiếng trống
duỗi cong đêm huyền bí ngàn xưa
những đôi chân kiễng đêm sang ngày và ngược lại
âm vang mặt đàn tiếng mối gặm trăng
những bàn chân nhón lên như biến mất
những bàn chân đứng lại như biến mất
ngỡ là em biến mất
nhưng trái tim trong im lặng dập dồn!
 
Ta không thấy bàn chân những ngón tay và tuyệt nhiên
                                                                 đôi mắt
trái tim em di chuyển, phập phồng
rất lạ cùng em thường mưa bay
ngọn mưa nhẹ cứ chú tâm vào đám rêu phơ phất
rêu đã dày như tiếng đời thở hắt
lại càng xanh rời rợi tiếng cười
ta nhận ra em bàn chân không giày dép
đi mộc vào mặt đất những điều riêng em
bước chân đàn bà, cô gái
như mẹ ta bước lại nỗi buồn…
 
Những cái khoát tay rộng hơn bầu trời
ta tựa vào em bốn mùa lá cỏ
ta ngã vào em bốn mùa lá cỏ
sân si ngủ vùi xanh thơm
từ em những trái tim im lặng dập dồn
mưa bay bay tiếng cười rời rợi
ta dày hơn rêu, bàn chân em lướt qua
là mưa đã nhỏ xuống đất này
 
Ta nhận ra em bàn chân không giày dép
đi mộc vào mặt đất những điều riêng em
bước chân đàn bà, cô gái
như mẹ ta bước lại nỗi buồn…

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo