Chùm thơ của tác giả Từ Quốc Hoài

Thứ bảy - 25/03/2017 13:51
Sinh quyển
 
Những con còng mang biển đi đâu
trên đôi càng lửa?
anh mang tình yêu bụi bặm của phố phường
thanh lọc trong gió biển
 
Đêm Cần Giờ ám ảnh
rì rào bạt ngàn rừng đước đen thẳm
không ai hiểu nổi
chuyện của gió nói với lá cây
hay chuyện của những đôi môi thì thầm
 
Chiếc ca nô rạch sóng lân tinh
như nỗi nhớ bươn bả chạy trong rừng đước
bùn đen, nước đen, gió đen
vây quanh bóng những người lính im lìm trầm mình
họ khắc khoải 5 năm, 10 năm, 20 năm
câu chuyện được viết lại về họ
đúng như họ đã sống
như họ đã chết
 
Bầu trời Cần Giờ ken đặc lá đước
hoàng hôn chậm rãi kéo đêm về
dưới những lán nhỏ giữa chiến khu xưa
những người lính giải phóng còn đang làm nhiệm vụ
họ không để ý tới khách
lũ cá sấu háu đói quẩn bên chân
cả đám khỉ thả đuôi dài trong bóng tối
họ đã chết
vùi thây trong bùn
yên nghỉ trong lòng đất
họ chỉ còn sống trong những biểu tượng
được tái sinh từ bàn tay người nghệ sĩ
 
Họ chẳng đợi gì ở các quan tham
luôn vấy bẩn chiếc ghế quyền lực
nhưng họ đau đáu chờ
hơi thở đầm ấm
có thể làm tan chảy con tim    
 
Ngọn gió từ khu sinh quyển Cần Giờ ngút ngát
ào ào như sóng biển
tràn vào thành phố
hào phóng
với cỏ cây giàu nghèo thân sơ
thời ngập mặn
rừng đước ngùn ngụt xanh
con người vẫn tìm ra
đường tới những mùa tái sinh ngoạn mục

 bien

Cỏ
 
Mùa ngoảnh mặt
sau những chiếc lá đổi màu
anh tìm kiếm gì ở ngày hôm qua?
những đứa con của mặt trời
đang tìm về cội nguồn
 
Sau tầm tã cơn mưa
mây mỏng và nõn
cỏ vừa nhú trên đồi
như thể phụ lục của một pho sách mới.

 tuong vi do


Khu vườn kí ức
 
Thằng bé mở tròn mắt nhìn anh
khi lần đầu anh nhận ra nó 
 
Mỗi sáng
tấm gương lại mang nó tới gặp anh
 
Tấm gương đã biến thằng bé thành ông lão
như một phép thuật
 
Mỗi sáng anh lại bắt gặp khu vườn kí ức
nơi tấm gương trong
vẫn còn nguyên
những chiếc lá ngả vàng hoặc khô
những bông hoa tươi thoảng hơi gió
dưới lớp lớp lá rụng
là ngày tháng xếp lên nhau loang lổ bóng tối
những trò dại dột trẻ con hãy còn lưu lại vết mờ
còn cả cái cười trai tráng
anh bắt gặp
khuôn mặt ngày hôm qua
không cách gì níu lại
 
Bức chân dung con người không ngừng bồi đắp và cọ rửa             
trên dòng sông thời gian
 
Lấp lánh đâu đó trong khu vườn kí ức    
là hàng nghìn cặp mắt
anh nhận ra bậc thánh nhân lẫn gã vô lương
cặp song sinh
như một ẩn ý
để bức tranh hạnh phúc của con người thêm cao giá.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 2 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 2 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

 
Nhân vật Anna Karenina và sự soi chiếu từ nguyên mẫu đời thực

Nhân vật Anna Karenina và sự soi...

Lev Tolstoy - “con sư tử” của văn học Nga thế kỉ XIX - đã tạo ra những tác phẩm vĩ đại từ chất liệu tươi ròng của đời sống. Mỗi nhân vật được ông khắc họa luôn trở thành những điển hình nghệ thuật bất diệt, có tác động sâu đậm đến mọi tầng lớp xã hội. (NGUYỄN THỊ HỒNG​ HOA)

 
Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu thuyết của Gabriel García Márquez

Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu...

Cuộc đời của Escobar là khối mâu thuẫn lớn, bởi sự đối lập giữa thiện - ác, thiên thần - ác quỷ, nhân từ - máu lạnh, do đó, hắn có sự hấp dẫn lớn đối với quần chúng hơn bất kì tên trùm tội phạm nào. (PHAN TUẤN ANH)

 
Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ - nguyên mẫu và nỗi oan của một con người

Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ -...

Trong các tiểu thuyết của tôi, nhân vật chính hay phụ đều được xây dựng từ những chi tiết rất thực mà tôi tích lũy được. Thường thì, chỉ từ một chi tiết rất nhỏ, bất chợt gặp trong đời sống mà tôi hình dung ra tính cách của một con người. (XUÂN ĐỨC)

Quảng cáo