Chùm thơ của tác giả Võ Mạnh Hảo

Chủ nhật - 25/02/2018 12:21
Thạnh Hải                 
 

Đó là ngày cuối cùng của tháng Ba
mùa xuân âm thầm rời khỏi những giồng cát
                             đang phơi lên giấc mơ loài người
tôi âm thầm đến và quên tiếng nói
im lìm như bóng râm
               
Đâu còn tiếng súng
máu cũng không chảy vào cát ẩm
người mẹ không còn ru con dưới căn hầm sâu
đêm không phải thở mùi vũ khí
loài chim không giả chết để chờ đến hòa bình
 
Chỉ thấy nắng bình yên
tiếng gà trưa ấm lòng khách lạ
đứa trẻ đuổi thời gian rồi ẩn vào cánh rừng xanh lá
chỉ nghe tiếng cười mở lối sang chiều
 
Đó là buổi chiều của người lính già
trong kí ức của ông những con tàu vẫn rẽ máu đi về
                                 mang trên nó niềm tin thế hệ
rồi ông nhìn từng vết thương cũ
một quãng đời sống lại rưng rưng
 
Tôi thấy ông đi vào công viên còn giữ đầy hơi biển
theo sau là những người đồng đội
họ đứng bên hòn đá thiêng như dáng con tàu sẵn sàng lướt sóng
lần lượt về hướng Đông.

 
Đường về

 
Đêm mở dần sau lưng
lời than vãn mỏng như sợi tóc
quấn vào sương đang tràn về thật chậm
 
Không ngoảnh lại
từ biệt lời nói đã làm đau những chiều
từ biệt giọng cười khiến ta chết lặng
từ biệt ánh mắt chôn ta vào sâu thẳm
những ngày hè chỉ uống tên em
 
Đêm mở dần
không biết nói gì với tương lai trước mặt
ánh sáng từ ngọn đèn chưa hết cô đơn
ta ghi lại tiếng kêu của một loài nuôi từ kí ức
rỉ rả trong ta hơn nửa cuộc đời
 
Mong điều gì
khi con đường vừa chạm tháng Giêng
ta gặp nụ cười đẹp như nước mắt
bao loài hoa nở trong tĩnh lặng
hương tan vào tiếng chim
 
Đêm lớn dần
trong cái lạnh hiển hiện
những yêu thương đang chờ ta đến.

4
 

Quê

Bầu trời thay đám mây màu tuyết
đánh lạc cơn mưa sau những cánh đồng
âu lo còn sót lại trên phố
tình tự về lối sông
 
Ta cùng nhau tìm chút vui ngày cũ
em gọi tên đường bằng tên của hương
mùi lá dứa ám trên tường nham nhở
mùi nếp thơm đánh thức dại khờ
 
Rồi em nói bâng quơ
những kỉ niệm không cần đến sóng
cũng tan êm trong tiếng em cười
những mộng mơ giờ đâu lớn nổi
tự thiêu mình thành đám sao trôi
 
Mùa chở sang dăm điều u uẩn
anh mua về tập nói lời đêm
từng đàn chim bay ra từ ý nghĩ
cái chết cuộc tình là sự khởi đầu
 
Và một sớm bên nhành bông lau
rụng xuống anh tình yêu màu trắng.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)