Đoạn trích trường ca "Trăng Tân Trào" của nhà thơ Hữu Thỉnh

Chủ nhật - 23/07/2017 22:10
   LTS: Trăng Tân Trào là trường ca mới nhất của nhà thơ Hữu Thỉnh viết về Chủ tịch Hồ Chí Minh. Theo nhận xét của nhà thơ Trần Đăng Khoa thì: “Với trường ca Trăng Tân Trào, Hữu Thỉnh lại chọn một lối viết khác, lối viết mộc. Câu thơ cũng mộc với một hiện thực dường như nguyên bản. Hiện thực là âm hưởng chủ đạo của trường ca này. Những người quen với bút pháp thơ Hữu Thỉnh có lẽ sẽ thấy ngỡ ngàng. Nhưng Hữu Thỉnh chọn lối viết mộc, có lẽ đấy là cách tốt nhất để tiếp cận với cuộc đời, tâm hồn cao đẹp và tư tưởng vĩ đại của Bác.”
     VNQĐ xin trân trọng giới thiệu Chương II của bản trường ca này tới bạn đọc.


HỮU THỈNH

Trăng Tân Trào

Chương II

Linh hồn của Tự do
Thở dồn trong lán cỏ
Chí lớn thu giang sơn
Giấu mình trong tre nứa

Miệng đắng. Chân tay nhạt
Ác mộng nằm không yên
Chuồn chuồn đu cánh dại
Bướm khoe rặng cúc tần

Kệ sách giọt đèn khuya
Ao bèo mê đom đóm
Sương leo ngọn bồ quân
Lò rèn hơ tay cóng

Bao nhiêu năm xa nước
Thao thức mùi rơm phơi
Châu chấu theo về ngõ
Xập xòe rặng chè tươi

Nhớ cơn mưa ngày xưa
Đón đường giờ tan học
Cảm lạnh rét rung mền
Cha tìm thầy xem mạch

Mẹ rang cám, gói khăn
Miết hoài trên xương sống
Muốn thét lên vì bỏng
Chốc rồi mồ hôi ra

Bao năm mẹ đi xa
Nhớ hoài mùi cám nóng
Nhớ mắt người trĩu nặng
Nhà buồn. Cha tha hương

Đinh ninh ngày giỗ mẹ
Quê người không nén hương
Canh cánh lời cha dặn
Cạm bẫy phục ven đường

Bao nhiêu năm nhen nhóm
Sắp giành lại chính quyền
Bỗng đâu mang bệnh trọng
Rừng khuya vặn nhỏ đèn

                *
             *    *
Linh hồn của Tự do
Thở dồn trong lán cỏ
Chí lớn thu giang sơn
Giấu mình trong tre nứa

2Miệng đắng. Chân tay nhạt
Kiến bò ghê trong xương
Vừa hết cơn nóng lạnh
Lại dồn chuyện bốn phương

Muốn dân thay phận cỏ
Phải mang án tử hình
Hai lần trong ngục tối
Ngày dài trông đợi tin

Đấu trí trước quan tòa
Vượt qua bao cạm bẫy
Thoát ngục. Bước Tự do
Lại quây bao rượt đuổi

Ân nghĩa nặng đồng bào
Kẻ thù theo sát gót
Lặn lội khắp xứ người
Gom từng hồn máu Việt

Cứu mạng một vĩ nhân
Mẹ già không biết chữ
Che chở một thiên tài
Trắng trong hồn em nhỏ

Chạy giặc trên đất khách
Vượt đá sắc, gai dày
Đỉnh đèo, chân tứa máu
Rịt từng giọt đắng cay

Tất cả trông vào thân
Trông vào thân tất cả
Vô ảnh lúc cải tên
Thay hình khi đổi chỗ

Trải bao cuộc trở trời
Lội ngược dòng băng lạnh
Lặn tận đáy thăng trầm
Cố hương vằng vặc bến

Mùa thu Nga rất vàng
Không hay đời ngang trái
Tuyết những ngày chờ đợi
Thắt lòng người bôn ba

Tin nước thường nhận được
Càng thao thức trở về
Lặng lẽ giữa thành trì
Đắp dày thêm chữ nhẫn

Những năm sương vắt vai
Tựa vào hồn dân tộc
Muốn cho đất xanh cây
Phải bền lòng như nước


3

Khi thì nhẹ như hơi
Nhỏ to buông từng giọt
Từng bước trên trắng tuyết
Than lòng bùng ai hay?

Những năm sương vắt vai
Ức Trai về trong mộng
“Đời có yên có động
Bền gan đợi chữ Thời”

Một khẩu phần sinh viên
Một ngọn đèn thư viện
Bước xuống xe điện ngầm
Như thuyền về với biển

Những bàn tay dầu máy
Những mắt người nguyên khai
Thành quách nào sánh được
Truân chuyên muôn dặm dài

Người lập ra một Đảng
Hàng triệu người chung tên
“Kách mệnh” khêu ngọn đèn
Đường quanh không lạc bước

Hơi ấm giữa ngày đông
Bao tấm lòng đồng chí
Tuyết tan, trời xanh nguyên
Hiện dần ra chân lí

Dân tộc là nơi đi
Dân tộc là nơi đến
Trầm luân bao thác ghềnh
Sông mới tìm ra biển

Ai bỏ quên bến quê
Mái chèo neo xứ sở?
Ai nhạt nhòa duyên nợ
Mặn mòi tay trao tay?

13
Bác nguyên vẹn nước đầy
Qua bao phen sáng tối
Vời vợi một tầm nhìn
Lòng dân bao khắc khoải


Cách mạng là sống chết
Phải đâu chuyện thuộc bài
Cách mạng là được mất
Phải đâu chuyện khua môi

Chống với bao hiểm ác
Đến từ phía quân thù
Lội qua bao vực thẳm
Trên đường đến Tự do

Những nỗi đau nhân tình
Thấm gì nơi xứ sở
Tiếng gọi: mau trở về
Vò đêm nhàu giấc ngủ

Nhen lửa trên đất Xiêm
Lại vòng về nước Pháp
Đây rồi! Một sáng xuân
Đã hiện hình Tổ quốc!

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo