VNQĐ giới thiệu: Thơ Bùi Phan Thảo

Thứ bảy - 12/05/2018 13:48
Bùi Phan Thảo 1 (1)
BÙI PHAN THẢO
Sinh năm 1963
Quê quán: Quảng Trị
Hiện làm việc tại Báo Người lao động
Hội viên Hội Nhà văn Tp Hồ Chí Minh
 
Tác phẩm đã xuất bản:
Lao xao hồn phố, Nxb Hội Nhà văn, 2015
Không chờ những giấc mơ, Nxb Hội
Nhà văn, 2017


Dương cầm chiều
 
Bởi vì em bỏ lại sau lưng
một triền đê lộng gió
con chuồn kim những trưa trốn ngủ
bong bóng cơn mưa mùa hạ ngày xanh
 
Tuổi thơ về đâu?
em nay về đâu?
 
Tiếng dương cầm thánh thót chảy vào anh
những ngón tay mảnh mai
đan trong tay anh
em đã đi thật xa
trong buổi chiều anh không biết mình là ai nữa
 
Bây giờ giọt nước mắt đã khô
Hà Nội vẫn như ngày xưa
anh thấy bóng em trong những cô gái nhỏ
đôi lứa yêu nhau Hà Nội yên bình
 
Bao giờ em trở lại?
Hà Nội không anh
chỉ có tiếng còi tàu thê thiết
chỉ có những chiều hôm với nỗi buồn diễm tuyệt
em sẽ nhận ra anh đã yêu em và Hà Nội biết bao
 
Anh chỉ là một chút nắng hanh hao
có đủ cho em bớt lạnh đường xa một mình?
anh chỉ là một hạt mưa nhẹ tênh
trên tóc em ngày nào trú ngụ
khi em về
anh đã là ngọn cỏ
xôn xao dưới chân em và bảy sắc cầu vồng.
 
a

Sao không về người ơi
 
Dù đến hay đi
những con tàu đều rúc còi thê thiết
 
Ngày đó
tóc còn xanh
nhón đôi gót son nụ hôn dài tiễn biệt
 
Nơi đây
màu thời gian xám xịt
hàng rào gỗ
vẹo xiêu
bờ đá trơn rêu
nghe sóng
thét gào
nghe gió
nói lời nặng nhọc
 
Sóng tả tơi
bạc phếch
gió rài rạc
bạc lòng
 
Có bạc lòng không
sao không nói về những trùng dương người đã đi qua
tím thẫm màu trời
sao không kể về hòn đảo xa
chỉ có đàn mòng gọi nhau những ngày biển động
sao không kể về con tàu hụp sóng
buồm rách bươm
nương gió
trôi về…
 
Bây chừ
tiếng còi tàu vẫn rúc lên thê thiết
tóc trắng
lần ra
trên bến
không người.

 


 
 Từ khóa: Bùi Phan Thảo
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)