Lời bình truyện ngắn "Dòng sông trôi qua" của Ngô Thị Thanh Vân (VNQĐ số 800)

Thứ ba - 14/10/2014 23:07

TRÒ CHƠI CỦA SỐ PHẬN

PHẤN NGUYỄN

Dòng sông trôi qua của Ngô Thị Thanh Vân mang đến bạn đọc một câu chuyện buồn, đầy thương cảm về nhân vật Lệ - người đàn bà luôn ám ảnh “trách nhiệm sinh đẻ” trong một nghịch lí trớ trêu là cô lại không thể có con.

Ngô Thị Thanh Vân đã thành công trong việc xây dựng hình tượng nhân vật người vợ, người con dâu hiền lành, đảm đang, tháo vát, luôn biết cách nín nhịn để giữ hòa khí, giữ mái ấm gia đình. “Cô vẫn nín nhịn như bao lần nín nhịn. Bản tính của cô là vậy. Kể cả lúc vợ chồng giận nhau nhất cô cũng chưa bao giờ to tiếng với anh”. Nhưng cô lại mắc trọng tội đó là không thể sinh con cho gia đình chồng. Cô không làm được điều đó, trong khi chính cô “khát khao đến cháy ruột gan mình” được thực hiện thiên chức làm mẹ. Không ai hiểu cho cô, ai cũng độc miệng nói cô “tịt rồi”, mẹ chồng thì lúc nào cũng nói “cây độc không trái, gái độc không con”…

Hiện tượng vô sinh, hiếm muộn ngày càng xuất hiện nhiều trong đời sống hiện đại. Có rất nhiều trường hợp như Lệ, họ rơi vào cảnh chán chường, mất niềm tin vào cuộc sống. Ngô Thị Thanh Vân đã đưa một đề tài xã hội khá nóng nhưng chưa được đề cập nhiều vào tác phẩm của mình để chia sẻ, cảm thông cho tâm trạng, nỗi niềm của những người phụ nữ không may mắn, không được làm mẹ, đã thế lại phải chịu nhiều ác ý, cay nghiệt từ những người xung quanh. Sinh ra làm đàn bà đã khổ, nay họ lại không được làm mẹ như một người đàn bà bình thường thì nỗi khổ ấy còn lớn gấp trãm ngàn lần những khổ đau mà họ từng chịu.

Ngô Thị Thanh Vân không dụng công miêu tả nhân vật có vẻ bề ngoài như thế nào, tính cách ra sao… Nhưng với việc để nhân vật Lệ tự nhiên bộc lộ mình qua những lần cô đi bệnh viện thụ tinh nhân tạo, mỗi lần cô “trả lời những câu hỏi của anh vẫn nhẹ nhàng, dịu dàng, từ tốn”, hay cái cách cô khuyên chồng “cố giữ gìn hạnh phúc với người ta”… cũng đủ để người đọc hình dung ra Lệ là người như thế nào. Ta bắt gặp ở Lệ một cá tính độc đáo, một nghị lực phi thường khi cô quyết tâm “bằng mọi giá, cô phải có con”, tuy đôi khi là sự yếu đuối rất phụ nữ “Tao bỏ chồng thôi mày ạ”, “Hay mình chia tay đi anh”. Lệ đa cảm, luôn sống vì người khác, chấp nhận thiệt thòi, chôn giấu đau đớn, cố tìm mọi cách để làm những người thân yêu của mình được vui. Nhưng cô ở hiền mà chẳng gặp lành, mọi cố gắng của cô lại khiến những người mà cô yêu thương, tin tưởng quay lưng, phản bội. Cô sẵn sàng nhường chồng cho người phụ nữ khác: “Cô ấy đã có con với anh, anh không dễ phủi tay”. Chuyện của Lệ khiến ai nghe, đọc xong cũng rơm rớm nước mắt thương cảm cho cô và cũng có phần trách móc tại sao cô lại hi sinh vô ðiều kiện vì những người làm tổn thưõng mình quá lớn như thế.

Dòng sông trôi qua của Ngô Thị Thanh Vân có khả năng níu giữ bạn đọc bởi nội dung câu chuyện được kể và cách tác giả tạo dựng tình huống, bài trí sự việc. Những lần Lệ đi bệnh viện, Lệ phải cấp cứu, hay khi Lệ có thai đôi nhưng hai ðứa con của cô lại ra đi mãi mãi, đặc biệt khi Lệ biết chồng phản bội mình, cô bỏ đi thì lại phát hiện mình mang thai… những tình huống, sự việc ấy không chỉ khiến nhân vật trong truyện đi từ mong đợi đến lo lắng - vui mừng - hụt hẫng - thất vọng mà còn khiến người ðọc nhiều phen thót tim, mừng lo cùng nhân vật. Truyện ngắn này lắng đọng trong người ðọc nhiều suy nghĩ về cái gọi là “nghĩa vụ sinh đẻ”, “thiên chức”, “con cái”, về thân kiếp ðàn bà



 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo