Cụ Tú muốn hồi xuân (Hoàng Thụy Lâm)

Chủ nhật - 27/04/2014 23:34

Áp Tết năm nọ, tôi đến nhà riêng anh Xuân Thiều ở đường Lý Nam Đế - Hà Nội, trước là thăm anh sau nữa là “xin” anh đôi câu đối về đăng báo xuân. Chẳng là anh, còn có bút danh “Tú Hói” (ngoài bút danh Xuân Thiều, Nguyễn Thiều Nam) dùng để ký dưới các câu đối, nên khi câu chuyện đã cạn, tôi thưa: “Dạ, bây giờ thì đến việc phải nhờ “cụ Tú”. Ngày kia tôi phải nộp bài cho báo Tết, xin “cụ” một hai câu gì đó…” Anh cười nói vui vẻ: “Được thôi, nội dung thì ông khỏi phải đặt, cứ Tết, cứ xuân và đổi mới là “ăn” chứ gì? Ngày mai tôi “biếu” ông hai đôi. Bây giờ thì xin đọc ông nghe chơi một câu nhân ông gọi tôi là “cụ Tú”. Và anh chậm rãi ngâm nga như thế vừa ngẫm ngợi vừa nghĩ:

- Có đỗ đâu mà “tú”, dăm ba chữ Tây, Tầu lõm bõm, cũng văn thơ, cũng câu đối nhì nhằng, vẫn cứ liều làm “tú”.

- Đầu đã hói còn “xuân”, mấy mươi năm văn nghệ lai rai, khi biên tập, khi phóng viên đắp đổi, hẳn đang muốn hồi “xuân”.

Tôi đã toan tán thưởng, anh bảo khoan và giải thích rằng: “Đây là câu đối dạng tự trào, ông chẳng nên ghi chép làm gì. Ở vế đầu, ông biết tôi “khoái” nhất câu nào không? Câu: Vẫn cứ liều làm tú ông ạ. Tú ở đây, theo tiếng Pháp Tout còn có nghĩa là tất, tất cả!”. Tôi thành thật rằng lúc ấy anh không giải thích thì tôi cũng chưa nghĩ được thế. Để chữa ngượng tôi nhìn vào cái trán rõ hói của anh và bảo: “Em thì em lại khoái câu vế thứ hai hơn bởi xuân đây không phải chỉ là mùa xuân, chỉ là Xuân Thiều mà còn rất hợp với “tạng” anh”. Anh cười thật lớn và rót thêm rượu vào chén của tôi.

H.T.L



 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo