Ruth Rendell – người luôn bên tôi

Thứ hai - 11/05/2015 04:43
logochuan6 Nhà văn Jeanette Winterson kể về lần gặp mặt đầu tiên cách đây gần 30 của bà với Ruth Rendell – tiểu thuyết gia vừa qua đời tuần trước và tình bạn gắn kết của hai người trong nhiều năm qua.

.Jeanette Winterson
Tôi gặp Ruth Rendell năm 1986. Bà sống trong một ngôi nhà lớn ở Polstead, Suffolk với chồng, là Don. Còn tôi đang sống trong một căn phòng ở London. Ruth là một nhà văn từng thành công trong suốt 22 năm qua và xuất bản hơn 25 tiểu thuyết. Tôi thì xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tiên Oranges Are Not the Only Fruit năm ngoái.
Ruth Rendell left and Jea 007
Ruth Rendell (trái) và Jeanette Winterson - Ảnh: Fenris Oswin
Ruth và chồng bà đến Australia trong vòng 6 tuần, và họ cần một người chăm sóc 4 con mèo và để mắt đến mọi thứ. Tôi lại cần rời khỏi chỗ người hàng xóm say rượu luôn chơi một giai điệu piano mỗi đêm. Đại diện của Ruth, là Pat Kavanagh và đại diện của tôi đã đề nghị hợp tác.
Tôi đến Suffolk gặp Ruth, Don và những chú mèo. Sau bữa trưa, Ruth đưa tôi đi dạo quanh khu rừng nhà bà. Tôi hơi lo lắng, bà vừa xuất bản cuốn A Dark-Adapted Eye, tiểu thuyết đầu tiên bà lấy bút danh là Barbara Vine. Xây dựng từ cuộc chiến tranh thế giới thứ hai, đó là cuốn tiểu thuyết đáng sợ bởi sự đàn áp và trả thù, từng chi tiết ám ảnh người đọc, một pháp y luôn làm việc trong oán hận và vô cảm.
Sau đó Ruth có những cái nhìn kỳ lạ, giống như tôi, Ruth làm việc với cuốn tiểu thuyết thứ hai vì bút danh Barbara Vines đã không còn là Ruth Rendells. Tôi nói điều này nghe vẻ không thực tế cho lắm. Rồi bà cười và bảo tôi nói về những cuốn tiểu thuyết của tôi. “Napoleon”, tôi nói. “Tôi không biết điều gì đã xảy ra nhưng tôi biết dòng cuối cùng: tôi đang nói với bạn những câu chuyện. Tin tôi đi”. Và bà đã làm điều đó.
27 năm sau, trên sân khấu tại lễ hội Văn học tội phạm Harrogate, Ruth nói rằng bà biết tôi “hoàn toàn đáng tin cậy, đáng kính trọng và trung thực”.Tôi cảm động vì điều này, vì tôi không biết đến bản thân mình, bây giờ đã 29 năm tình bạn thân thiết. Ruth tin tưởng tôi, tôi có thể giữ vững chiếc tàu trên biển cả - mà biển chính là cuộc sống của tôi. Bà lo rằng tôi sẽ bị chìm. Tôi liều lĩnh, hoang dã, thẳng thắn, mất mát và mâu thuẫn với quá khứ của tôi. Tôi ghét làm con nuôi. Ruth hiểu mâu thuẫn của tôi, bà không tin rằng bất kỳ ai có thể trở thành một nhà văn nếu người đó không có mâu thuẫn. Ruth không bao giờ phán xét tôi, mặc dù bà có khả năng nói điều đó.
Ruth đã bên tôi. Sau này khi tôi trưởng thành, bà cũng trưởng thành hơn thì tôi nhận ra mình đang bên bà. Bây giờ tôi 55 tuổi – bằng tuổi Ruth khi chúng tôi gặp nhau.
Ruth
Ruth Rendell năm 1978 - Ảnh: Kenneth Saunders
Ruth ủng hộ quyền đồng tính. Bà tin rằng tình yêu cần được tôn vinh và qua những cuốn sách của bà, chúng tôi biết rằng Ruth có cái nhìn bi quan về một cuộc giống gia đình bình thường. Phần lớn các câu hỏi trong tiểu thuyết của Ruth nói về tính chính đáng và không chính đáng, về những người yêu nhau, trẻ em, bí mật, thừa kế và nhìn nhận lỗi lầm.
Ruth có nhiều quy ước và những kỳ lạ đáng ngại. Cả bút danh Barbara và tên Ruth của bà đều có nghĩa là “người lạ”. Bà đã trở thành tác giả bán sách chạy nhất trên toàn thế giới và có tiếng ở vương quốc Anh, nhưng Ruth vẫn còn bên cạnh một cuộc sống ngoài lề.
Trong bốn tháng, kể từ ngày 7/1 đến khi bà mất tôi thường xuyên bên bà. Chúng tôi có một ngày tuyệt vời cùng nhau, đó là vào ngày Boxing Day – một ngày truyền thống. Chúng tôi đi vòng quanh London, sau đó bà làm việc và nấu ăn. Chúng tôi nói về cái chết vì Ruth vẫn cảm thấy sốc và mất mát sau khi người bạn thân PD James qua đời. Khi tôi nói chuyện với Ruth vào ngày đầu năm mới, chúng tôi đã hẹn gặp lại, thật sự không có cảm giác rằng sẽ hội ngộ một tuần sau tại bệnh viện.
Một ngày tháng ba tại bệnh viện, tôi quyết định kể cho bà nghe về mọi chuyện. Tôi cảm thấy về sự ra đi của bà, vì tôi biết Ruth muốn gì, tôi kể về một giấc mơ lặp đi lặp lại, tôi đứng trên vách đá trong gió bão về bị thổi bay. Ruth không trả lời tôi.
Tôi ngồi bên chiếc giường bệnh cao cùng Ruth, nắm tay Ruth. Tôi khóc. Bà rút bàn tay ra. Cảm xúc nhẹ nhàng, chính xác, với nhiều cố gắng Ruth lau nước mắt cho tôi.
Hôm nay, tôi nhìn vào cuốn sách Ruth dành riêng cho tôi, cuốn The Rottweiler với vài lời trêu đùa: “Gửi Jeanette Winterson cùng tình yêu”, và bên dưới, dòng chữ viết tay rất đẹp của Ruth: “Và ở đây, trong bàn tay tôi có tất cả tình yêu. Ruth x x”
Như vậy là đủ.
THU LINH theo The Guardian


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)