Thi sĩ Nguyễn Bính và bài thơ "Để lại ngàn sau"

Thứ ba - 29/11/2011 03:50
Nhà thơ Nguyễn Bính (1918-1966) viết chữ thường thì cũng như mọi người, không có gì đặc biệt; nhưng viết chữ Hán và chữ quốc ngữ bằng bút lông mực tàu với khuôn khổ lớn, thì đúng như người xưa nói, thật “phượng múa rồng bay”. Tôi đã từng được xem không ít những bài thơ viết đẹp như thế.

Năm 1960, những ai đến Thư viện Nam Định sẽ thấy Nguyễn Bính viết tặng thư viện bài thơ “Tặng Đảng” của nhà thơ Huy Cận:

Bốn nghìn năm nước mắt mồ hôi
Máu đỏ trộn với phù sa dựng nước...


Bài thơ dài 20 câu, viết trên một tấm giấy trắng dài treo trên tường mà mới bước vào Thư viện, người ta đã nhìn thấy. Không biết, hơn nửa thế kỷ trôi qua, Thư viện Nam Định có còn giữ được bài thơ và nếu giữ được, nó có còn treo ở chỗ cũ?

Tuy nhiên, Thư viện Nam Định còn có một bài thơ khác, của chính Nguyễn Bính, do Nguyễn Bính viết, cũng bằng bút lông mực tàu, cũng trên một tờ giấy trắng to, nhưng treo ở phòng làm việc riêng ở tầng hai của giám đốc Thư viện bấy giờ, bút danh là Võng Xuyên - nhà thơ của Nam Định, một trong những bạn thơ của Nguyễn Bính (tôi nhớ, ông tên là Truật). Hình như giám đốc Thư viện có cảm tình riêng với tôi, vì mùa hè năm ấy, tôi được Trường cấp III Lý Tự Trọng cử đến giúp Thư viện làm tư liệu, thỉnh thoảng ông gọi tôi lên chuyện trò ở phòng làm việc của ông. Nhờ vậy mà tôi được thấy và chép lại bài thơ của Nguyễn Bính vừa nói trên: Bài “Để lại ngàn sau”. Bài thơ này, theo tôi biết, Nguyễn Bính không chép tặng riêng nhà thơ Võng Xuyên, mà còn chép tặng mấy người khác nữa. Tất cả các tập thơ của riêng Nguyễn Bính, cũng như những tập thơ có thơ Nguyễn Bính in chung với các nhà thơ khác lâu nay, đều không thấy có bài thơ này. Tôi chép lại đây tặng bạn đọc.

Để lại ngàn sau

Đem đến một bài thơ hay
Đổi lấy hai bông hoa quý
Chủ nhân vắng nhà, biết hỏi ai
Khách tự đổi trao chẳng câu nệ
Nghĩ rằng hoa quý với thơ hay
Vốn đã nghìn xưa bạn thanh khí
Chỉ tiếc hoa sớm nở chiều tàn
Thơ thì lưu truyền đến hậu thế
Cho nên càng nghĩ càng thương hoa
Càng thấy yêu hoa khôn xiết kể
Lại nghĩ kiếp hoa thật không ngắn
Hoa vẫn cùng ta sống ở đời
Bông này héo đi bông khác nở
Xuân qua xuân lại hoa càng tươi
Chỉ có đời người là thấp thoáng
Một sớm soi gương tóc bạc rồi
Thế nên muốn sống trăm nghìn tuổi
Phải có thơ hay để lại đời
Để ngàn năm sau những dạ hội
Rượu nho đầy cốc, hoa đầy bình
Tất cả yêu cầu một người đẹp
Đứng bên đài hoa ngâm thơ mình



Nguồn: Cand (Hồng Diệu)


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo