Chỉ đến khi lòng trống rỗng như mặt ao sau con gió chướng/ tôi mới nghe được tiếng mình vang lên
Trường Sa
Thức dậy cùng biển
ban mai vỡ trong lòng bàn tay
người lính lau giọt nắng trên boong
nghe tiếng mặn
lên mùa
Ở Sinh Tồn
bảng đen tựa vào sóng
bài học đầu tiên không cần chữ
chỉ cần như cây bàng vuông
đứng vững trước bão tố
Đứa bé vẽ ngôi nhà
bằng màu nước biển
và gọi đó
là quê hương
Ở Cô Lin
tôi nhìn sang Gạc Ma
bóng người nối dài dưới lớp sóng
ngày ngày hướng về phía mặt trời
Đến đây rồi mới thấm thía
có những khoảng trời chỉ dành cho im lặng
có những tiếng gọi không phát thành lời
Áp vỏ ốc vào tai
tôi nghe biển thủ thỉ
mọi cuộc đi
đều mang dáng hình
trở về.
Bản nhạc phi lí
Tôi vắt thời gian bằng đôi tay nhăn nheo
từng giọt rấm rứt rụng xuống
ngấm len bức tường mốc nhàu kí ức
thuở đã từng rướn hai bàn tay nhỏ xíu vịn ô cửa đứng dậy
say sưa cúi mặt măm măm vài miếng vôi vữa mỗi buổi sáng
khi mẹ chạy vù ra chợ
Cái sở thích cũng lạ kì
giờ không còn măm măm vài miếng vôi vữa
nhưng lòng tôi vẫn khát thèm chiếm hữu cái gì đó cho riêng mình
như sáng nay
tôi măm măm sợi nắng sóng sánh đang được gió rây trên mặt ao
Cuộc đời như bản nhạc phi lí
trầm hay bổng gì men buồn cũng soán ngôi
người đi qua nhau trong mê lộ lựa chọn
ngỡ buông là dừng
nào hay buông cũng chỉ là cách đón nhận niềm đau khác
Tôi đã từng tranh giành những điều vụn vặt
giành cả miếng vôi vữa chẳng ai thèm lấy
giành cả sợi nắng mà…
được và mất đều hẫng giữa bàn tay
Chỉ đến khi lòng trống rỗng như mặt ao sau con gió chướng
tôi mới nghe được tiếng mình vang lên.